Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

Cuộc sống hối hả như muốn kéo chúng ta về phía trước, mấy ai trong chúng ta có được  chút mông lung để hồi tưởng lại những gì đã qua.

   Một cơn gió nhẹ lắt lay nơi đầu nhánh lá, một ánh mắt mơ màng, ai thơ thẩn dệt vần  thơ, những ký ức thoảng qua tưởng như là đã mất, bỗng chợt hiện về như thể vẫn chưa qua. 

  Ta vẫn là ta dẫu ta giờ xa thủa ấy , cảnh vẫn đang chờ bao nhung nhớ lại đầy vơi, hãy đến bên tôi nói đôi lời nhắn nhủ , nhân thế vô tình nhưng kỉ niệm vẫn là đây.

Tới dinh Độc Lập nhớ ngày  thống nhất đất nước, phải nhanh lên rồi né qua một bên nhé vì bằng giờ này phút này và cả cái tích tắc này nữa của 40 năm trước xe tăng của lính cụ Hồ húc đổ cổng rồi phi thẳng tới chỗ mọi người đang chụp ảnh đó, pằng, pằng, pằng. giải phóng miền nam... bộ đội ta... ...
Vũ đoàn nhí của Trung Tâm Nhân Đạo quê Hương tới chúc mừng nhân ngày khai trương trung Tâm " NHỮNG NGƯỜI BẠN " 4, có cô bé kia hỏi bạn sao múa hoài mà chẳng cho ăn???.
Nông thôn đổi mới, Thái Bình quê ta ơi ? chu choa... cười như trúng mùa lúa vậy.
Củ Chi di tích lịch sử đây mà, 40 mươi năm trước mà đứng như này chắc là gia đình của tổng thống quá hi hi hi....

Nhóm học sinh bên Thủ Đức tới nhà thầy thăm thầy nhân dịp cuối tuần. Ai dồ cụng ly hình thức này thì bao giờ mới say nhỉ ?.
Nghe nói Cà Mau xa lắm, nhưng cuối cùng cũng tới rồi nè!!!

Tới bến Ninh Kiều thưởng thức nhà hàng trên sông, nhưng cô giáo này lại luôn tự sướng trong mọi hoàn cảnh.
Giáo viên của " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " tới tham gia một lớp học tình thương của trẻ em hiếu học ở Củ Chi. Sao lại có hai học sinh to con thế nhỉ, điệu này chắc phải rớt lớp tới mấy chục lần  đó he!.








Đà Lạt thành phố sương mù chỉ là số 2, SaPa mới là số 1.


Thầy  Hưng mới qua Trung Quốc để dự thi giáo viên đẹp nhất hành tinh về tới Việt Nam nè, sao không có cô nào tới tặng hoa nhỉ ???...
Thầy giáo và bạn học tới chúc mừng ngày thành lập " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " 4, em cảm động quá, lần sau đừng vậy thầy và hai bạn làm em ngại quá, ai lại đi nhận nhiều quà thế này lần sau mọi người cứ bỏ tiền vào bao lìxì càng nhiều càng tốt em tự đi mua quà cho tiện, hì hì ngại nhưng em cứ nhận vậy, hô hô...ai cho nữa thi lên luôn đi đừng ngại người nhận sẽ không ngại đâu pặc pậ..o o.Chết chết nói nhiều quá mất mặt quá....

Đời sống trong ký túc xá của các giáo viên vùng sâu vùng xa còn khổ lắm ai ơi !!!... ...thùng nước cô kia đang xách là  sinh hoạt trong ba ngày đó, vậy mà thầy kia lại phải đóng thùng khi lên lớp, mèng đéc ơi trong phạm vi 5 mét 1 li 2 ai mà chịu cho nổi. Đùng  é té xỉu mất thôi !!!

Hai cô này nhìn không giống cô giáo, mà giống hai cô dân tộc cưỡi voi ở Bản Đôn
Tham quan rừng Sác hay là tham quan bầy khỉ nhỉ? Bà nội ơi ôm chặt cái ví kẻo bị khỉ giựt mất đó ? tặc tặc ở đây nhiều lắm đó hen, cách đây không  đầy ít phút có ông thành phố mới xuống đụng phải chú khỉ trong đầm mới lên.Vì nhìn  chú khỉ đó giống ánh mắt của bà đang nhìn đó, đó ,đó , tặc tặc 1 giây mốt sau đó chiếc quần tà lửng của ông ta đã được treo một ngọn cây rất cao, còn ông thành phố đó ôi chu choa ơi mất mặt quá đi thôi nhảy thẳng xuống đầm mà quên hát bài ca tạm biệt u hu uhu...ục ục..bye bye. No see you again, chấm phảy ý lộn hết câu, chấm chứ không phải  phẩy, lại phẩy . Thôi kệ khúc sau cười nữa...


Mấy  thầy cô  này ít vận động quá ! cứ leo 5 bước lại nghỉ 1 lần mỗi ngày đều nói với học sinh phải đi về phía trước, vậy mà bây giờ họ lại 1 bước cũng không đi (Thích Ca Phật Đài Vũng Tàu ).

Có bà nội 70 tuổi đã leo tới đỉnh núi rồi bà đang cố vũ với mấy thầy cô trẻ tuổi, cố lên nào có cần bà xuống cõng các cháu lên không, oe oe mắc cỡ nè xấu hổ quá đi thôi??? nhìn lên cũng không phải là tới được nhấc cái mông lên đi nào???


Côn Đảo nhà tù đáng sợ nhất ở Việt Nam. Cô hướng dẫn viên 25 tuổi đang giảng những bài giảng  lịch sử của hơn 40 năm trước mà cô ta chưa từng thấy, còn khách du lịch thì cứ chăm chú nghe nhìn như thể mắt thấy, tai nghe. xi xi xi...
Tới Vịnh Hạ Long rồi đó nhé!đây là lần duy nhất cô ấy không tự sướng nữa, chắc là 2 cái điện thoại ở hai bên túi đều hết pin rồi, tiếc quá đi thôi... ??? nhìn cái mặt choằm goằm thì biết rồi mà đừng hỏi tùm lum tòe loe nữa nữa, cũng đừng coi nữa, ý chết tại tôi nói thì bạn mới cười hả, chứ không  phải bạn cười tôi mới nói sao cù lác cù lắc đồrêmiphason.....
Tới sở thú thăm bạn hiền đấy mà!
Đại Nam khi mới mở cửa, ai còn nhớ hay là đã quên? hãy bước đi như chúng tôi để mai này ai quên nhớ. À  mà nhớ làm gì khi ta cũng sẽ phải quên? tu tu tùm lum tá lả cũng chẳng biết bả nói gì?...để mà dịch hết cái câu sau....
Ở Việt Nam cũng có tuyết, cũng có thể trượt băng nữa nè!cục tác cục tác gà kêu gâu gâu ? ? ?




"不到长城非好汉 " - Bất đáo Trường Thành phi hảo hán- chưa tới Trường thành thì chưa phải là hảo hán.
ai yo: Mẹ tôi 70 tuổi hôm qua cũng leo lên tới Trường Thành, có phải là bà ấy cũng trở thành hảo hán rồi không nhỉ?.



Tuyết phủ Bắc Kinh( - 14 độ c)

Đã không dưới một lần ai đó mong nhìn thấy tuyết
 Nay chợt mênh mông ôi kỉ niệm đã đầy vơi
Thời gian ơi phải chăng xoá nhoà trang thơ đó
Hay rớt đọng ưu tư màu tuyết trắng người ơi?


Chào mọi người ! phía sau tôi chính là Vạn Lí Trường Thành nổi tiếng thế giới đó, có điều chút nữa thôi nó cũng phải nằm dưới gót chân tôi thôi, chờ chút nhé?



Hê hê tới rồi nè, mọi người thấy chưa: " Trường Thành đâu phải là vạn dặm - Than trời đâu phải là than ".
Các bạn thanh niên Việt Nam ơi hãy đứng lên nào, ai cũng có thể tới được nơi mình muốn, thậm chí còn có thể làm được cả điều mà mình cho là không thể. 20 năm trước tôi đã có rất nhiều ước mơ và bây giờ chính là lúc tôi muốn hét lên cho cả thế giới này nghe thấy rằng : chẳng có ước mơ nào mà không thể, mà chỉ có bản thân ta muốn có thể hay không mà thôi.



xin chào ! chắc hẳn nhiều người từng nghe qua " Tử Cấm Thành" trong những bộ phim kinh điển của Trung Quốc chứ? tôi đã đi vào trong rồi nè không thấy Vua và quan thượng triều, cũng chẳng bị quân cẩm y vệ dượt đuổi, chắc là chúng sợ võ công cái thế của tôi rồi.

  Đây là Thượng Hải, một thành phố hiện đại nhất của Trung Quốc

  Cho dù lấy một thành phố Hiện đại nhất thế giới hiện nay ra so sánh cũng chưa chắc đã hơn Thượng Hải. Toà nhà mấy chục tầng là chuyện rât bình thường. Ở đây còn có toà nhà một trăm mấy chục tầng nữa đó.

   Thượng Hải có rất nhiều cây cầu hiện đại( 5-6 tầng) cho dù người Mỹ đi ngang qua cũng lắc đầu chào thua.

    Bây giờ tôi cũng đã hiểu vì sao Trung Quốc có ngày hôm nay, họ chỉ đi trên một con đường mà không hề liếc nhìn hai bên trong suốt 40 năm qua.

   Theo tôi nghĩ rất nhiều người dân Việt Nam đều biết rằng chúng ta là một dân tộc thông minh, nhanh nhẹn, theo suy đoán của tôi người Việt Nam có thể thông Minh hơn người Trung Quốc từ 5- 10 lần( tôi là một giáo viên đã dạy qua rất nhiều học sinh cả học sinh Việt Nam vàTrung Quốc) .

  Tôi cho rằng người Việt Nam chỉ cần 10-15 năm kiên trì trên một con đường chắc chắn sẽ có thành quả như 40 năm của Trung Quốc, thậm chí có thể còn tốt hơn.

  Việt Nam ơi, dân Việt Nam ơi, các bạn trẻ ơi? chúng ta cùng đứng lên nào, hãy học tập và làm việc đi thôi, kiên trì đi về phía trước, đừng chơi bời sa đoạ nữa nhé. Nếu không vì bản thân thì cũng vì tương lai của chúng ta, của đất nước của dân tộc Việt Nam chúng ta. Mặc dù chỉ là một người dân bình thường nhưng tôi cũng xin hứa chỉ cần có thể giúp được cho đất nước tôi cũng không tiếc gì đâu.

Cảnh đêm của Malayxia (đất nước giàu thứ 3 của Đông Nam Á)



Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

Chào bạn!

Cảm ơn bạn đã ghé qua trang những ý kiến đóng góp của học viên với Trung Tâm.Trong trang này các bạn có thể cảm nhận mọi thứ đều là thật.Thật đến mức không thể thật hơn, vì nào có ai dám làm thật như " HOA NGỮ NHŨNG NGƯỜI BẠN " thật đã làm

Thế gian này có gì được gọi là hoàn hảo nhỉ ? cho dù là một vĩ nhân cũng không thể không có khuyết điểm.Thậm chí thần tiên cũng còn có sơ sót nữa đó, huống chi là nói đến chúng ta....

 Ông bà chúng ta có câu :" TỐT KHOE XẤU CHE " câu nói này dường như ứng dụng cho tất cả mọi thời đại, mọi con người và mọi ngành nghề. Nhưng hôm nay " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN "  dám làm một điều ngược lại cho mọi người thấy, đó là chúng tôi NGHE THẬT- NÓI THẬT- LÀM THẬT.

 Trong các ngành nghề kinh doanh, vì muốn có lợi cho mình phần lớn người ta đều giấu đi cái xấu và nói ra cái tốt của mình, đây là cái lý đương nhiên, và người khác cũng chỉ đành thông cảm mà thôi.

 Trước khi viết ra bài viết này tôi cũng đã hỏi qua ý kiến và tham khảo  qua rất nhiều người. Câu trả lời tôi nhận được cũng gần như là một đáp án : " hãy lựa chọn những lời cảm nhận khen hay của học sinh mà đưa lên, đừng đưa những lời cảm nhận chỉ trích ".

Thành thật cảm ơn những lời khuyên đầy  giá trị của mọi người, nhưng tôi hôm nay đại diện cho " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " cũng là người sáng lập ra Trung Tâm này dám đứng thẳng lên nói với mọi người  rằng: " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " có được ngày hôm nay,  14 năm thành lập và phát triển đến ngày hôm nay là đều dựa vào năng lực thật, tôi luôn nghĩ sao làm  vậy, không vì tư lợi cá nhân mà hi sinh đi chân lý.

 Tôi sẽ cho đăng tất cả các bài cảm nhận của học viên  của Trung Tâm cho dù là khen hay chê ( trừ những bài viết không hay hoặc không đúng sự thực ). Cho dù ngày mai thức dậy mọi người đều xa lánh tôi, ghét bỏ tôi, nhưng chỉ cần còn một hơi thở tôi vẫn dám nói lên sự thực, bởi tôi tin rằng sự thực đã là một chân lí cho tất cả chúng ta trường tồn đến ngày hôm nay, và mãi mãi muôn đời sau.

Tôi càng xin cảm ơn những lời góp ý, những lời nói thật của không ít học viên. Những lời khuyên này tôi xin một lần nữa cảm ơn và ghi nhớ để tôi sẽ hoàn thiện hơn, và tôi càng hiểu hơn về bản thân mình. Trung Tâm sẽ dựa vào tấm chân tình của bạn những lời vàng ngọc đầy chân lý của bạn để không ngừng vươn lên.

   Khi bạn khen tôi chưa  chắc tôi đã học được gì từ bạn, nhưng khi bạn chỉ trích tôi tức là bạn đang cho tôi một cơ hội được hoàn thiện hơn, hơn hẳn lời bạn khen tôi.

Các bạn hãy cùng tôi tham khảo những cảm nhận hai chiều nhiều hướng của các học viên đang theo học tại : " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " ở dưới đây và tôi cũng xin đảm bảo chỉ  có chúng tôi vì chân lý, vì phát triển mới dám làm như vậy.

NHỮNG LỜI GÓP Ý

-Một học sinh giấu tên ( lớp A của thầy Hưng ) "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " 4.

 Một cô bé hiền lành, ít nói nhưng cũng sẽ nói khá nhiều khi cần.Trong lớp học Hạnh luôn là  mẫu người để các bạn học noi theo (nỗ lực, kiên trì... ...).

 Mặc dù thời gian em học ở Trung tâm chưa nhiều lắm ( khoảng hơn 3 tháng ) nhưng hiện nay Hạnh đã có một trình độ tiếng Hoa ngang bằng người khác học khoảng 1 năm, có thể nghe hiểu giáo viên giảng bài bằng tiếng Hoa, riêng chữ viết em có thể viết như người đã học mấy năm rồi vậy.

  Trong cách nghĩ của tôi Hạnh là người có năng khiếu với tiếng Hoa, và nếu có thể ước tôi sẽ ước em sẽ  mãi như một bông hoa trong môn học Hoa ngữ này.

Thầy xin ghi nhận lời góp ý của em, cảm ơn em đã cho thầy hiểu em hơn, mong rằng những lời vàng ngọc của em sẽ giúp thầy càng dạy tốt hơn và vì cuộc sống này chúng ta cùng tốt hơn nhé ?


 Dưới đây là những lời góp ý chân tình của Hạnh:

 Hôm nay nữa là tròn 3 tháng 18 ngày em học ở Trung Tâm,  em mới chỉ được học lớp thầy Hưng 2 tháng rưỡi thôi. Nhưng cũng đủ để em cảm nhận và nêu ra ý kiến riêng của bản thân .

 So với khi chưa được học lớp thầy tới khi được học lớp thầy thì em đã cảm thấy bản thân có rất nhiều tiến bộ.

  Hiện tại thì em cũng rất tự tin về phần viết chữ, có điều nói và nghe thì em không tốt lắm, chắc tại một phần do em nhát ít nói chuyện và giao tiếp với mọi người, nhưng em sẽ khắc phục và cố gắng hơn.

Học lớp thầy dạy thì thích thật, thầy nghiêm khắc khi cần, và nhẹ nhàng vui tính khi có thể. Ai từng học lớp thầy thì biết rồi, thầy dạy ngữ pháp chắc như đinh đóng cột. Nhưng bên cạnh đó em cũng mong thầy ít nói chuyện ngoài chuyên môn, cũng không thích thầy so sánh đâu ạ. Vẫn nhớ câu nói của thầy: " tự ái là tự sát " .

    Cũng biết thầy so sánh như vậy để bản thân mỗi người cảm thấy như thế nào để cố gắng nhưng thật sự em không thích như vậy, mỗi một con người là một cá thể độc lập, không ai giống ai, không ai là phiên bản của ai nên thầy đừng đem tụi em lên bàn cân so sánh được không ạ, em tự biết mình đang ở vị trí nào và cần làm gì để tốt hơn.

  Nói lui nói tới thì em vẫn thích thầy dạy, thích được học lớp thầy.
Nếu không có thay đổi gì nếu vẫn còn theo học ở Trung Tâm thì em vẫn và rất muốn được học lớp thầy. Chỉ hi vọng những điều em nói trên thầy hiểu và thông cảm cho em. Tạm thời thì em chỉ có cảm nhận như vậy thôi ạ. Cũng rất cảm ơn Trung tâm " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " thật nhiều.


Chào mọi người !  tôi tên là: Tèo Thị... ... à mà thôi cái tên không quan trọng lắm. Quan trọng là con người... ...ờ có điều ngoại hình cũng không phải là tất cả. Cái chính ... ...







-Đặng Thị Thanh ( lớp B của thầy Hưng ) " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN 4.

 Một cô bé trí thức thứ thiệt, không trau chuốt cầu kỳ nhưng cũng vùa đủ để lưu lại trong ấn tượng  của ai đó một hình ảnh thân thiện, nhẹ nhàng, và cũng một chút khôn ngoan nữa đó.

Khi đến với  lớp học của Trung Tâm, Thanh như thổi thêm vào đó một luồng không khí mới (thông minh, hoạt bát và đầy nữ tính ).

 6 tháng vừa đủ để mọi người nhận ra em là một thành viên không thể thiếu của lớp, và cũng đủ để Thanh nhận ra người xung quanh em và cảnh vật quanh em cũng như là ngôi nhà thứ 2 của mình.

 Trong ấn tượng của mình Thanh là mẫu phụ nữ tiên tiến biết sống cho lý tưởng của mình. Nếu có anh chàng nào tinh ý nên trăm phương ngàn kế đừng để món quà của thượng đế này lọt vào tay kẻ khác nhé?
  
 Thầy cũng sẽ không quên những ý kiến đóng góp của em, giúp em có nhiều cơ hội hơn nữa trong kỹ năng khẩu ngữ , thành thật cảm ơn em rất nhiều.

 Sau đây là những ý kiến đóng góp của Thanh :

  Với tôi mà nói " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " là một Trung tâm dạy tiếng Hoa rất tốt, Trung tâm có phương pháp dạy rất hay, ở đây chúng tôi được học đầy đủ các kĩ năng: nghe-nói-đọc-viết và ngày càng được rèn luyện nâng cao các kĩ năng này.

  Tôi đã theo học ở "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " một thời gian khá dài - 6 tháng . Những kiến thức mà tôi có hiện nay bên cạnh sự cố gắng bản thân thì còn nhờ phần lớn của đội ngũ giáo viên " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " . Vì vậy tôi rất cảm ơn Trung Tâm.

  Tuy nhiên tôi cũng có ý kiến về phương pháp giảng dạy của Trung Tâm. Hiện nay chúng tôi đã học lên chương trình cấp B và tôi nhận thấy nghe và nói  là hai kĩ năng quan trọng nhất. Vì vậy tôi mong TT có phương pháp để học viên chúng tôi được rèn luyện nhiều hơn về hai kĩ năng này: nghe và nói.Tôi xin cảm ơn .
Nhìn cô ấy đẹp trai chưa kìa! có anh chàng nào chưa kiếm được người yêu hoặc không thể kiếm được người yêu thì nhanh chân lên nhé ?




-Đào Thị Thu Thảo( lớp A của thầy Hưng ) "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " 4.

 Một hot girl chính hiệu của lớp đó, Thảo cũng là một học viên khá trong tốp đầu của lớp nữa.

Quyết đoán nhưng cũng đầy nữ tính cũng đã tạo nên một thương hiệu khác biệt với bạn cùng lớp.

 Cũng như bao học viên khác em cũng cười khi mọi người chú ý, và cũng sẽ giận hờn vu vơ khi bị thầy phạt vì tội không chép bài .

 Không biết cảm nhận của em như thế nào, còn với tôi thì em khá có duyên với môn tiếng Hoa này, cũng chẳng biết em thích học tiêng Hoa hay không? nhưng thầy tin em sẽ có thành tựu càng cao hơn nữa nếu em cố gắng thêm một chút nữa. Hãy  bước lên cao chút nữa để thấy cuộc sống này vẫn còn bao điều tốt đẹp đang chờ đợi chúng ta.

 Cám ơn những cảm nhận thật lòng của em để thầy có thêm nhiều trải nghiệm, và cũng lại thật lòng xin cám ơn em vì thầy đã có cơ hội để lắng nghe.Chắc chắn thầy sẽ điều chỉnh lại một  chút cá tính của mình và phương pháp để phù hợp với nhiều học viên hơn.Cám ơn em rất nhiều.


Ý kiến của Thảo với Trung Tâm như sau:

  Đến học ở Trung Tâm chỉ mới 3 tháng, nên cảm nhận ở bản thân em không được nhiều, tháng đầu em học cô Thảo, cô dạy cũng hay, dễ tính, vui vẻ, nhưng chắc cô hiền quá nên em cũng đâm lười theo luôn.

   Nên khi được chuyển sang lớp thầy Hưng, mới đầu em cũng cảm thấy rất áp lực vì thầy dạy rất nghiêm, bắt học thuộc bộ, bắt viết chữ, thực sự thì khi đó em không theo kịp phương pháp của thầy, nhưng cũng cảm ơn thầy nhờ vậy mà bây giờ em đã viết được chữ và học từ mới dễ hơn.

   Mà cũng công nhận thầy dạy ngữ pháp dễ hiểu, hồi trước em nói chuyện toàn nói ngược, từ khi được thầy dạy thì em biết lỗi sai của mình mắc phải khi giao tiếp.Tính ra thì mới có được hai tháng nên cảm nhận của em chỉ có vậy, nhưng bên cạnh đó em vẫn có cảm nhận không tốt, em rất mong thầy sẽ bớt nghiêm lại, và trong giờ học ít nói chuyện ngoài chuyên môn, em chỉ có ý kiến vậy thôi.

 chứ khi nhìn toàn bộ thì em thấy trung tâm "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN "  rất đáng để theo học, cũng gởi lời cám ơn đến Trung Tâm và các thầy cô ở đây.


Cô ấy đang cười vì thầy giáo nói thầy đẹp trai nhất lớp toàn nữ sinh.





-Một học sinh giấu tên: ( lớp A của thầy Hưng ) "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " 4.

 Với biệt danh ........ shuai ge (đẹp trai ) chắc là rất dễ dàng để kiếm bạn gái à mà quên bạn trai chứ, thực sư thì... ... thầy cũng chẳng biết phải nói thế nào nữa.

Xuất phát thì không tốt lắm, có điều bây giờ cũng đã tốt hơn nhiều rồi. Bây giờ không những ...... đã gây được khá nhiều thiện cảm với bạn học và giáo viên, ...... có thể còn được coi là học viên khá và cũng ngoan nữa chứ, tiếc rằng khi bị phạt vì tội không chép bài thì nhìn cũng buồn cười lắm đó.

-Cảm ơn em đã nói ra lời cảm nhận thật về thầy, để thầy hiểu rõ thầy hơn. Thầy thật sự xin lỗi em về hình tượng của thầy trong ấn tượng của em. 

  Trong cách nghĩ của mọi người một giáo viên nổi tiếng (giáo viên giỏi) thì thường phải có một hình ảnh bề ngoài thật bắt mắt (trẻ, bảnh trai, thắt cavat quần áo sành điệu... ...) còn thầy thì ngược lại hoàn toàn.

Thầy chỉ mong em thông cảm, đây là cá tính của thầy, có thể cuộc sống hiện nay của thầy coi như tạm ổn nhưng thầy xuất thân từ trong một gia đình nghèo truyền thống cho nên thầy đã quen với nếp sống giản dị rồi.

   Quần áo của thầy có thể cũ nhưng nhất định sẽ không dơ. Tóc thầy cũng có thể trắng nhưng khuôn mặt thầy vẫn có thể mang nụ cười khi lên lớp, nhìn thầy không sành điệu như  giáo viên khác nhưng thầy vẫn luôn có những bài giảng sáng tạo và sinh động.

  Nếu bây giờ thầy thay đổi hết tất cả thì có lẽ thầy sẽ là một người khác rồi. Hôm nay thầy bật mí cho em một bí mật nhé , có lẽ em sẽ không tin nhưng dù sao đây cũng là sự thực. Thầy làm gì có thời gian để đi nhuộm tóc hoặc là chú ý đến hình thức bên ngoài bởi vì thầy còn không có nổi thời gian để chọn một bộ quần áo trước khi mặc ( trước khi bước vào toilet thầy chỉ có khoảng 5-10 phút  tắm và mặc quần áo ) thời gian  của thầy trong một ngày trừ 5-6 tiếng  để ngủ thì thời gian còn lại đều dùng để làm việc và đọc sách ).

   Mong rằng khi đọc xong đoạn tự bạch này của thầy em sẽ cảm thông cho thầy nhiều hơn, hãy tự tin vào mình vì em là một cô bé có năng lực. Em hãy học tốt lên đừng để thầy có cơ hội phạt em nữa. Đây  mới chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của thầy và của tất cả những người làm giáo viên đó.


Mọi người cùng tham khảo xem .......  shuai ge có ý kiến gì vời giáo viên của mình nhé:

Cảm nhận của em là: 

Ưu điểm: thứ nhất : em cảm thấy Trung tâm rất vui ( những lúc làm em buồn là thầy coi em không đền lớp vì em quên làm bài tập hì hì ... lớp học cũng rất sạch sẽ và yên tĩnh).

 Thứ hai : giáo viên tuy thầy Hưng hơi xấu (kém sắc ) xíu nhưng thầy rất vui tính, cách dạy của thầy tuy hơi khác, nhưng theo em thấy thì thầy là giáo viên yêu nghề, yêu học viên, quan tâm học viên, có cách giảng dạy riêng.

 Thứ ba : bạn bè các anh chị trong lớp cũng rất vui tính, hòa đồng, thân thiện, trong giờ học cũng rất vui.

Nhược điểm: em hi vọng thầy đừng phạt em nữa, thầy hãy yêu quý em nhiều hơn, vì em là học sinh mới. (thầy phải đi làm đẹp lại đi, em thấy tóc thầy trắng rồi đó) em cảm thấy thích thầy rồi đó.Từ bây giờ thầy đừng đuổi em nữa nha!!!  ( tuy em hơi ngu ).



-Cao Bạc Vạn:  ( lớp ôn thi A của thầy Hưng ) "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " 4.

 Một hot boy đó, mới nhập về ý lộn mới trở về. Sau một thời gian dài vắng bóng trong lớp học, cậu ta đã trở lại và còn lợi hại hơn xưa.

 Thông minh, nhanh nhẹn, đầy năng động đang là mục tiêu săn đuổi phải trốn chạy của rất nhiều cô bé hiện nay.

 Không biết cảm nhận về tiếng Hoa của em như thế nào chứ đối với thầy mà nói em học rất tốt và cũng khá siêng năng, có điều thầy vẫn muốn cho em một chút gợi ý nữa đó chính là em phải kiên trì nhé?

 Người thông minh trên thế giới này cũng không ít và người siêng năng cũng không phải là không có nhưng để có được thành công thì còn phải có sự kiên trì nữa.

 Chúng ta mỗi cái ta đều có hoặc ít hoặc nhiều cái gì đó xem như là không phải. Thầy và em cũng vậy, cảm ơn em đã tin tưởng và học tốt ở Trung tâm, cảm ơn em đã chỉ ra được cái không phải của thầy, thầy xin ghi nhận.

  Có đôi lúc thầy chỉ muốn dùng một chút thời lượng nào đó để xua bớt đi một phần nào căng thẳng trong lớp học, muốn kể một câu chuyện khôi hài hoặc nói một chút về kinh nghiệm  sống của một giáo viên lớn tuổi, để cỗ vũ và khích lệ học sinh tiến về phía trước

  Thầy cũng không ngờ có những câu chuyện lại không thích hợp với một số người trong lớp, mặc dù có 8 em rất thích thì vẫn còn 2 em không thích như vậy thì coi như thầy đã sai.

Là một giáo viên thì không thể như vậy, thầy sẽ chú ý hơn ở điểm này.Thực sự rất cám ơn em, thầy và em sẽ cùng hoàn thiện mình hơn nhé?.

Dưới đây là những lời Vạn đóng góp ý kiến thật với Trung tâm:

 "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " là một Trung Tâm có phương pháp giảng dạy tốt, ngữ pháp và từ mới đều rất nhiều, rất phong phú.

 trong thời gian không lâu chúng tôi có thể biết viết và nhận biết mặt chữ theo cách dạy của Trung Tâm.

Trung tâm luôn cải cách cách giảng dạy cho học sinh, tạo sự thích thú cho học sinh để không ai muốn nghỉ cho dù là một ngày.

Trung tâm có rất nhiều lớp học theo từng giờ và thời gian của mỗi học viên .Học viên có thể sắp xếp công việc khác để  lại Trung Tâm học tiếng Hoa. Nhưng em vẫn mong muốn trong cách giảng dạy của Trung Tâm bớt đi  chuyện  riêng tư.



Cậu ta đã trở lại và càng lợi hại hơn xưa. Muốn hỏi tôi tên gì hả? chờ một chút đếm đếm xem sao?









Xin chào! tôi tên là ...  Tèo Thị Kiều, chưa có người yêu, có ai hỏi tôi gì không? (đáng tiếc là anh chàng phía sau chẳng nói gì cả ,cứ đi như thể  đang chốn chạy điều gì đó.


-Lê Ánh Như ( lớp B của cô Ngọc ) " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN "3.

   Là một học viên nhỏ nhất trong lớp, nhưng nghị lực không hề nhỏ đâu à nghe?. Trong khi có biết bao anh chị đã vì một hay nhiều lý do gì đó mà dừng lại thì em vẫn băng băng đi về phía trước.

   Cho đến hôm nay cũng đã được 2 năm rồi, sau khi đã lấy được bằng A thì giờ đây em lại đang chuẩn bị bổ sung tiếp tấm bằng B vào bộ sưu tập của mình.

  Không phải là tốt nhất nhưng nhìn lại những khó khăn mà em đã vượt qua  sau đó lại đem so với những bạn bè cùng trang lứa thì Như quả là không đơn giản.

Cảm ơn em đã cùng nhịp bước với Trung Tâm trong 2 năm qua, cũng xin cảm ơn Ba Mẹ em đã tin tưởng và gửi gắm em với Trung Tâm, chúc em và gia đình sẽ luôn mạnh khỏe và tràn đầy hạnh phúc, chúc em sẽ có một tương lai sáng lạng và thành công trên mọi phương diện.

  Cảm ơn em đã có ý kiến đóng góp với Trung Tâm, chắc chắn cô Ngọc ( giáo viên chủ nhiệm của Như ) sẽ nhanh chóng có một phương pháp hiệu quả để giúp em hoàn thiện tốt hơn phần chữ viết của mình.


Dưới đây  là những ý kiến đóng góp của Như với Trung Tâm:

 Trung tâm dạy rất tốt, có đủ mọi trình độ, giáo viên dạy rất là tận tình, luôn giúp đỡ các học viên.

 Đối với tôi mà nói Trung tâm dạy rất tốt, có đủ mọi trình độ " A-B-C ", luyện Nghe-Nói-Đọc-Viết-Ngữ pháp.

  Tôi đã theo học ở Trung Tâm này từ lúc 12 tuổi và đến giờ đã được 2 năm. Lúc đầu tôi rất lơ là trong việc học, luôn bị nhắc nhở.Tôi cảm thấy rất là chán nản, nên không muốn học nữa, nhưng nhờ sự tận tình chỉ dạy và răn đe của đội ngũ giáo viên " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " mà giờ đây tôi đã có thể học tới chương trình B.

  Đối với tôi Nghe và Nói là 2 phần khó nhất, nhưng nhờ sự nỗ lực và cố gắng của tôi và đội ngũ giáo viên. Bây giờ " Nghe - Nói "đối với tôi là đơn giản, nhưng ngược lại chương trình B " viết " là phần khó nhất, vậy mong Trung Tâm có những phương pháp để luyện viết cho chúng tôi.Tôi xin cảm ơn. 
Xin chào! có ai đến thăm Trung Tâm " HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " nhớ đừng quên mua kẹo cho em nhé, nếu quên rồi thì cho tiền em tự mua cũng được. 

Nhớ rồi thì đừng quên nhé, cho dù quên rồi thì em cũng sẽ nhắc cho mà nhớ ? còn nếu như em cũng không nhớ thì cũng xin hãy để em cũng đừng có quên luôn.Thậm chí trong trường hợp tất cả cùng quên thì cũng nên hiểu quên đi tức là sẽ nhớ, và đương nhiên khi đã nhớ thì không phải chỉ để nhớ mà quên... ... 

Được rồi đó, mệt chưa nhỉ ? vừa rồi lại tới đâu rồi nhỉ? vậy thì thôi nhé chẳng nhớ cũng lại chính là đã quên, còn đã quên thì ai kia đâu còn nhớ, ngược lại còn nhớ tức là lại chưa thể dễ để mà quên, thế thì khi ta quên đi tức là ta sẽ nhớ, còn khi nhớ lại rồi quên lại nhớ hay nhớ để mà quên. Hu Hu Hu... 

  Nếu chưa mệt thì lại tiếp nhé? muốn hiểu hả vậy là không  thể hiểu, còn như không hiểu, cũng chính là ta đã hiểu rất nhiều... ...ha ha ha bị lừa rồi lãng xẹt mà cũng chăm chú đọc nãy giờ.


-Tống thủy Tiên "HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN "3

Hãy xem những ý kiến đóng góp của Tiên với Trung Tâm nhé?

  Trong thời gian 2 tháng học tại Trung tâm tôi cảm thấy mỗi giáo viên đều có cách dạy khác nhau, đều có ưu điểm và khuyết điểm riêng của mình, nhưng đều rất nhiệt tình với  học viên.

  Nhưng bản thân tôi còn yếu phần đọc viết chữ Hán nên tôi hi vọng giáo viên sẽ hỗ trợ thêm phần đọc viết chữ Hán.

 Hi vọng khi hoàn thành khóa học tôi thành thạo những kiến thức cơ bản trong tiếng Hoa.






Hoàng Thị Hằng "NHỮNG NGƯỜI BẠN" 5( tại Mỹ Phước 1)


-Một cô bé tốt (hiền lành, thích giúp đỡ người khác...). Trong ấn tượng của tôi (một giáo viên có kinh nghiệm 13 năm trong ngành nghề dạy học) em là một mẫu học sinh tốt nhất trên thế gian này, tôi sẽ chẳng bao giờ dám tin rằng thế gian này sẽ có người học tốt được hơn em nếu trong cùng hoàn cảnh như em.

-Mặc dù em mới chỉ học khoảng 2 tháng tiếng Hoa, nhưng trình độ của em có thể ngang ngửa với những người học 1-2 năm tiếng Hoa.Vì sao tôi nói vậy nhỉ? Ngay tại Trung Tâm "NHỮNG NGƯỜI BẠN" cũng có rất nhiều học viên đã từng học tiếng Hoa ở các Trung Tâm khác 1-2 năm nhưng đều không thể bằng em được, và có rất nhiều người đều có đồng quan điểm với tôi như vậy.

-Mặc dù thời gian học chưa nhiều nhưng em có thể phát triển rất nhiều kỹ năng của mình. Bản thân tôi cũng nhiều lần nói với em rằng em sẽ là một ngôi sao sáng nhất trong bộ môn tiếng Hoa này, mãi mãi và mãi mãi sẽ chẳng ai có thể làm được điều em đã làm. Tương lai tới em sẽ có một thành công rất lớn trên con đường em đã chọn.

- Thế nhưng thật đáng tiếc, tôi đã gần như bật khóc khi em đã phải dừng lại.Tôi nói ra những lời nói này không phải là quảng cáo, cũng không phải là cho bất kì ai, mà tôi đang nói cho cả thế hệ trẻ của Việt Nam.

 -Là một giáo viên hơn 10 năm trong nghề tôi biết lắm chứ dân tộc Việt Nam là một dân tộc thông minh, siêng năng, hơn gấp rất nhiều lần so với Trung Quốc, nhưng tại sao chúng ta lại không phát triển, không thành công, mà ngược lại Trung Quốc lại phát triền rất mạnh. 

-Một dân tộc thông minh, nhanh nhẹn, cần cù mà phải làm thuê làm mướn cho một dân tộc kém hơn mình rất nhiều sao, không biết mọi người nghĩ sao chứ tôi thực sự không cam tâm.

-Tôi đã nói như vậy là bởi vì tôi đã dạy qua rất nhiều học sinh ( người Việt, người Cambodia"chăm", người Trung Quốc, người Đài Loan... ...) 

-Tôi có một phát hiện lý thú nhất là cho dù là một người kém nhất trong số những người Việt mà tôi gặp (cực kì không thông minh) thì cũng nhiều nhất là 3 buổi học phiên âm (4,5 tiếng) là có thể học thuộc lòng phiên âm của người Trung Quốc (chữ cái phiên âm của người Trung Quốc và chữ cái của người Việt ngang nhau, đều khoảng hơn 30 chữ, bao gồm cả chữ đơn và ghép).

-Và trong số những người Trung Quốc mà tôi đã gặp và dạy họ học tiếng Việt trong hơn 10 năm nay, nếu tôi lấy ra một người thông minh nhất trong số đó thì tôi cũng phải mất 1 tuần dạy phiên âm (9 tiếng) thì mới có thể giúp người đó học thuộc phiên âm (chữ cái phiên âm của người Trung Quốc và chữ cái của người Việt ngang nhau, đều khoảng hơn 30 chữ, bao gồm cả chữ đơn và ghép).

-Có lẽ nhiều người  chưa hiểu hết ý mà tôi muốn nói cái mà tôi muốn nói là dân tộc Việt Nam siêng năng chứ không kiên trì. mà kiên trì thì cần phải có một khoảng thời gian dài, còn siêng năng thì không vậy.

-Trung Quốc đã dùng 40 năm để có một thành tịu lớn như hôm nay. Nếu chúng ta cũng kiên trì đi trên một con đường thì theo nhận định của nhiều người chỉ cần 10- 20 năm là thành công có thể còn hơn cả Trung Quốc hiện nay. Biết như vậy nhưng  người Việt Nam lại chẳng bao giờ làm.

-Trở lại chuyện của Hằng, mặc dầu việc em bỏ học không phải là chủ ý của em, có thể xem như là lý do khách quan, nhưng theo thực tế em vẫn là người bỏ cuộc. Hằng à! em đã từng chứng minh cho mọi người thấy rằng: em sẽ thoát ra khỏi cảnh nghèo, em sẽ không làm công nhân mãi mãi. Em đã và đang làm rất tốt mà.

-Nhưng hôm nay em vừa lại chứng minh thêm một sự thực mà dường như đã theo một lối mòn, một học thuyết mà lại không thể thay đổi theo thời đại: " không phải ai cũng có thể thành công".

-Không phải lỗi ở em.Thầy đoán là do gia đình có việc gì đó kêu em về, cho nên em phải về mà lại không thể hiện thực hoá ước mơ của mình nữa. Nếu đổi lại là thầy chắc chắn sẽ không như vậy, thầy đã có rất nhiều lần khó khăn như vậy, và thầy sẽ có cách vượt qua nó, chứ không bao giờ dừng lại.

-Gia đình nào cũng mong muốn con cái ở bên cạnh, nghe theo lời chỉ bảo của bố mẹ, nhưng mấy ai hiểu được rằng nếu người  con đó hư hỏng thì ở đâu cũng có thể hư hỏng, nhưng nếu một người con  thành đạt thì lại có tới 99,9% lại là do đứa con đó có một cuộc sống tự lập.

-Khi tôi còn là một công nhân nghèo tôi đã từng nói với mình như sau: " nếu không có tiền thì sẽ chẳng làm được điều gì cả, tôi sẽ dùng tất cả số tiền tôi có để dồn vào việc học, vì chỉ có học vấn mới đem lại hạnh phúc bền vững mà thôi.Tôi chấp nhận bỏ đi tất cả niềm vui và sở thích, thậm chí cả tuổi xuân của bản thân để học".

-Tôi chấp nhận là một người con, một người em, một người anh bất hiếu trong một thời gian dài đăng đẳng (không giúp đỡ gia đình dù cho bất kì hoàn cảnh nào. Thậm chí một câu nói đầy nước mắt của bà chị cũng không lay chuyển được tôi: " ngày mai chị lấy chồng rồi, nhà mình nghèo lắm em cũng biết mà, hôm nay vẫn chưa thể làm gì cả, em có tiền  cho chị mượn một ít, mấy trăm ngàn cũng được".

-Lúc đó tôi cũng muốn giúp chị tôi lắm chứ, nhưng tôi lại nghĩ mấy trăm ngàn đó có thể giúp được chị tôi nhưng cũng chẳng thay đổi được gì nhiều, nhưng với tôi thì phải ngưng việc học lại. Sau lần đó còn rất nhiều lần khác: tất cả mọi việc trọng đại trong gia đình tôi đều đứng ngoài cuộc.

-Trong 10 năm tôi là một con người bất hiếu, không xúc cảm... ..., nhưng tôi vẫn luôn tự nhủ với mình chỉ cần có điều kiện tôi sẽ trả lại thật nhiều những ân tình tôi đã chôn chặt trong đáy lòng mình, tôi sẽ giúp đỡ gia đình tôi hơn gấp trăm, gấp ngàn lần cái mà tôi nên giúp trong quá khứ tưởng chừng như bị lãng quên kia.

-20 năm đã trôi qua cuộc sống của tôi bây giờ không phải là quá hoàn hảo, nhưng với tôi là cũng đủ rồi. Tôi đã có điều mà tôi muốn, tôi đã vươn lên bằng chính năng lực của mình, mặc dù cái tôi mất đi cũng không phải là ít, nhưng cái mà tôi muốn nói với mọi người  ở đây, và với cả Hằng, với những thế hệ trẻ bây giờ và sau này: " hãy đi về phía trước, đừng bao giờ dừng lại cho dù là bất kỳ lý do nào, hôm nay không hẳn là quan trọng, nhưng ngày mai ta mới hiểu được mình hôm nay."

Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017


Mỗi chúng ta ai nào không có Mẹ. Dù bạn là ai, hay thời đại nào đi chăng nữa, một ký ức, một nỗi niềm từ nơi sâu thẳm nào có thể thiếu vắng hình bóng của Mẹ.

  Tôi chỉ là một con người bình thường nhưng tôi cũng muốn mình sẽ làm được một cái gì đó cho Mẹ. Có điều làm thì không nói - nói thì sẽ không làm, bởi vậy tôi nói làm gì đây nhỉ?.

  Điểm yếu trong tôi chính là quá mềm yếu, mặc dầu mọi người vẫn thường nói với tôi, tôi là con người đầy nghị lực.
  Thế mạnh của tôi chính là sự kiên trì, bởi vậy nếu ai đó nói sự đam mê nào đó của tôi  thì cũng chẳng khác gì bạn đang nói về sự mềm yếu đến mức không thể bỏ đi  một chút gì không đáng nhớ.

  Khi tôi vui hoặc buồn, tôi đều  đem dòng tâm sự  đó dệt lên thành những ý thơ, trong những dòng cảm xúc đó hình bóng Mẹ tôi vẫn luôn là những dòng nhạc dịu êm, những bâng khuâng bất chợt nhất , xen lẫn nỗi niềm của người con xa xứ.

  Biết rằng Mẹ sẽ chẳng bao giờ đọc được khúc tâm tình của con hôm nay, bởi Mẹ chẳng bao giờ lên mạng, nhưng con vẫn viết. 
 -Viết để biết con vẫn thật hạnh phúc vì con đây vẫn còn có Mẹ,   - Viết để nhắn nhủ với với những bà Mẹ trên thế gian này có thể người con ấy chưa nói ra nhưng Mẹ ơi con vẫn luôn hướng về Mẹ. -Viết để biết dù con có được gì trong cuộc sống, trong sự nghiệp ,nhưng Mẹ vẫn là hạnh phúc lớn nhất trong lòng con, con vẫn luôn cần Mẹ, Mẹ ơi con yêu Mẹ !!!!...







XUÂN  MẸ




Mẹ tần tảo cả đời
Con thương lắm Mẹ ơi
Ước gì  cái đời  tôi
Đổi mùa xuân cho Mẹ.





MẸXUÂN


Dáng Mẹ chờ con mỗi độ xuân về
Những tưởng xuân này hơn hẳn biết bao Xuân
Xuân Phương xa trở lại cố hương này
Thưa với Mẹ, Mẹ ơi Xuân là Mẹ
Mẹ là Xuân, Xuân mới thật là Xuân


Phương Nam đó Xuân mong ngày trở lại
Để mùa Xuân thắm đượm một tình thân
Xuân sẽ xóa ưu tư bờ vai Mẹ
Xuân vỗ về an ủi nỗi chờ mong


Xuân không pháo nhưng có tiếng cười của Mẹ
Không hân hoan mà có Mẹ cùng Xuân
Không tri kỉ nhưng đầy hơi ấm Mẹ
Thật dịu hiền như vị ngọt bánh chưng Xuân



Khi bên mẹ đó mới thật là một mùa xuân
Còn thầm nhủ Xuân về trên lăng Bác
Khắp phố phường Hà Nội đón chào Xuân
Đền Hùng đất tổ cũng vui Xuân
Tân Trào cách mạng Xuân nào vui hơn


Bao mộng ước đem Xuân dâng với Mẹ
Nhưng đâu ngờ Xuân đó cũng là mơ
Trên giường bệnh Xuân bỗng dệt thành thơ
Rằng dáng Mẹ mới là Xuân hi vọng



Bài thơ này con xin được dành tặng cho Mẹ, và cũng xin được tặng cho tất cả những bà Mẹ trên thế gian này có những người con tha phương đã từng có một mùa xuân bên Mẹ.
Mẹ ơi! dù con có đi đâu, ở đâu, làm gì hoặc là ai đi chăng nữa ? thì con cũng vẫn là con của Mẹ.
Mẹ ơi ?  nếu thực sự có một kiếp sau, thì con cũng xin nguyện được một lần nữa lại làm con của Mẹ.
Mẹ mãi là mùa xuân trong tái tim con.
Cái mà con lao tâm nhiều nhất chính là sự nghiệp
Nhưng hạnh phúc mà con có được nhiều nhất lại chính là Mẹ
 Nếu như mà có được một nụ cười của Mẹ
Con cũng sẵn lòng đổi cả sự nghiệp đời con




Trường Thành cũng đâu phải là vạn dặm, mẹ tôi 70 tuổi cũng leo tới rồi nè. Có phải từ giờ về sau Mẹ tôi cũng là hảo hán không nhỉ?

MẸXUÂN

Tôi vẫn nhớ mảnh trăng quê và dáng Mẹ
Tuyên Quang giờ sao nhớ quá mà thôi
Có con thuyền nơi bến nhỏ  đón đưa tôi
Và bóng Mẹ ngóng đò trôi xa mãi

Dòng sông lô vẫn in hình một dải 
Tự bao đời vang mãi khúc hò ơ
Đất "Xuân Hòa" như vẫy gọi tuổi thơ
Từng hôm sớm con đò đưa rước khách

Tuổi thơ tôi vốn đong đầy thử thách
Của mùa đông gió lạnh rét từng cơn
Chợ "Tam Cờ " hoặc " Nông Tiến " xa hơn
Lúc thúng bánh khi xe kem trời nắng hạ

Mỗi  độ xuân lại nghe lòng hối hả
Quê hương là sữa Mẹ của đời ta
Dù phương nam đất lạ với trời xa
Càng thêm nhớ quê hương  Xuân và Mẹ.

Nụ cười của Mẹ chúng con đầy hạnh phúc
Cũng tựa khi xưa bên Mẹ  hé môi cười
Hãy giữ giùm tôi chút khoảng khắc người ơi
Đừng trôi nữa nhé kẻo Mẹ tôi già thêm tuổi.




Bến Thượng Hải là đây. Mẹ nói: "sao Trung Quốc nhiều nhà cao tầng thế ?"
 tôi trả lời: "họ khổ lắm chẳng có tiền mua đất mới phải leo tận lên những toà nhà hơn trăm tầng mà ở, chỉ có người Việt Nam là sướng nhất thích ở đâu thì ở, chẳng ai quan tâm."

CON❤MẸ
Con vẫn biết con đây còn có Mẹ
Bởi Mẹ là hạnh phúc của lòng con
Con cũng biết chẳng ai hơn tình Mẹ
Chẳng gì đâu chỉ có Mẹ mà thôi

Sinh con ra Mẹ cũng quá khổ rồi
Nuôi con lớn Mẹ một đời gian khổ
Tuổi thơ con Mẹ dắt dìu hôm sớm
Con lớn dần vai Mẹ cũng gầy hơn

Cha sớm xa chỉ Mẹ một con đường
Mẹ khó nhọc gian truân không lùi bước
Con của Mẹ cũng đâu nào biết được

Tuổi thơ con Mẹ đổi tháng ngày xuân

Nay phương xa nhớ Mẹ nhớ tình thân
Con vững bước bởi dường như có Mẹ
Hãy mạnh khỏe hãy yên lòng Mẹ nhé
Con mãi là con của Mẹ mà thôi.


Sinh nhật lần thứ 68 của Mẹ, hy vọng Mẹ mãi luôn có nụ cười như hôm nay,  và con cũng luôn có thêm một lần nữa thưa với Mẹ: " Mẹ ơi con yêu Mẹ ".



Đi ăn lẩu băng chuyền với Mẹ vào dịp cuối tuần tại EAON Bình Dương



Thành công trong cuộc sống là khi ta có một sự nghiệp
Nhưng có mẹ vui cười đó mới thực là thành công.


KHÚC TÂM TÌNH VỚI MẸ

Tôi chưa từng  biết sợ trước khó khăn, dù cho nó đến từ góc độ nào trong cuộc sống, nhưng giờ đây nó lại thử thách những người bên cạnh tôi, vậy tôi sẽ phải làm sao đây?

  Dù tôi có tất cả mọi điều tôi muốn, vậy mà không có được nụ cười của mẹ, thế thì cũng chẳng có nghĩa gì đâu.

  Cuộc sống này tất cả chỉ là một sự đánh đổi mà thôi. Trước kia tôi từng đem tuổi "thanh xuân" đổi lấy hai từ "sự nghiệp". Bây giờ tôi xin đem "sự nghiệp" đổi lấy hai từ" nụ cười" của mẹ mà thôi.

  Con chỉ cần mẹ khoẻ và vui thì con sẽ làm tất cả, mẹ hãy tin rằng con chỉ cần mẹ thế thôi.


Cùng Mẹ đón tết Dương Lịch tại Đại nam

Dẫu thời gian kia không bao giờ dừng lại
Mẹ cứ tin vào con vẫn đợi Mẹ cười vui
Dẫu giữa dòng đời  nắng mưa sao biết được
Con sẽ chẳng buồn bởi bên Mẹ thế mà thôi


Sinh nhật lần thứ 69 của Mẹ, sang năm là lễ mừng thọ rồi. Mong Mẹ mãi tươi vui và hạnh phúc như lúc này  đây.



Hai bà cháu dạo Đại Nam
Hai bà cháu dạo Vincom Bình Dương


Danh mục bài đăng

Thông điệp

" HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " chuyên mở lớp đào tạo tiếng Hoa cho học viên tại Bình Dương và TP Hồ Chí Minh. Hãy để số lượng học viên đông nhất của chúng tôi tại Bình Dương nói lên hai từ "CHẤT LƯỢNG ". Hãy để thời gian làm thăng hoa cuộc sống của bạn bởi chúng tôi tặng bạn hai từ " TỰ DO ". Hãy để chúng ta trên thế gian này thêm nhiều duyên tao ngộ. Hãy để " QUYẾT ĐỊNH HÔM NAY LÀ THÀNH CÔNG CỦA MAI SAU " Hãy liên hệ với với thầy Hưng: 0986.794.406 hoặc cô Ngọc: 0969.794.406
Được tạo bởi Blogger.

Xem tất cả Video dạy học tại đây

Xem tất cả Video dạy học tại đây
Xem tất cả các Video dạy tiếng hoa hay nhất tại Bình Dương

HỌC PHIÊN ÂM TIẾNG HOA NHANH NHẤT TẠI BD

HƯỚNG DẪN CÀI PHẦN MỀM GÕ TIẾNG HOA

HỌC TIẾNG HOA QUA 3 TỪ (DANH TỪ - ĐỘNG TỪ - TÍNH TỪ)

NGỮ PHÁP HIỆU QUẢ THẦN TỐC CHỈ TRONG 3 CÂU CỦA HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN

HỌC ĐẾM SỐ, ĐẾM TIỀN SIÊU ĐẴNG TRONG TIẾNG TRUNG

Giới thiệu Camera Mỹ

Bệnh viện Máy Tính Net - 1097, đường tỉnh lộ 43, KP2, P. Bình Chiểu, Q. Thủ Đức, TP.HCM phân phối camera USA Mỹ nhập khẩu nguyên chiếc từ nước ngoài, chất lượng cực tốt mà giá rẻ nhất thị trường, rẻ hơn cả hành Đài Loan và Trung quốc... Với chính sách hấp dẫn, lắp đặt tặng toàn bộ phụ kiện như dây cáp, dây điện, jack nối, phích điện và tên miền truy cập qua mạng internet, cộng với chế độ bảo hành tận nơi 2 năm hấp dẫn khiến khách hàng ủng hộ nhiệt tình đông đảo. Hãy liên hệ ngay với A Lễ 0932.633.966 nhé

Bài đăng phổ biến