Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2021


 ❤Hoa Ngữ Những Người Bạn

NHẬT KÝ COVID PHẦN 1 (TÂM SỰ NGƯỜI BÌNH DƯƠNG VIỆT NAM)

 

A)                Alo! Sài Gòn sao rồi? có ổn không em.

 

B)                Uh, cũng không ổn cho lắm, ah mà Bình Dương và Sài Gòn cũng giống nhau he?

 

A)  Đừng nói bừa chứ, Sài Gòn vô địch đoạt Quán Quân rồi, Bình Dương lâu lâu

cũng muốn ngôi số 1, nhưng phần lớn vẫn chỉ là Á Quân thôi!

 

Ngoài Sài Gòn và Bình Dương ra, các tỉnh thành khác đều không có cửa để thi đấu đâu! Anh chẳng biết mình có thể trụ được bao lâu đây?

 

Nghe nói ngày 15/09/2021 này có thể trở về cuộc sống bình thường, cố đi anh 10 ngày nữa thôi?

 

A)                Em tin vào điều đó sao? “Câu nói 15 ngày phong tỏa” anh đã thuộc lòng rồi, cũng khoảng 5-6 lần gì đó rồi, từ ngày 02/06/2021 đến giờ đó.

 

B) Biết sao bây giờ chúng ta còn cách nào khác sao? Phải tập tin vào một điều không đáng tin vậy!

 

Ngày 22/09/2021 (15 ngày sau)


C) Anh test về rồi? đang sợ anh không về nữa chứ! Bây giờ cứ 2-3 ngày lại test một lần, nếu ai đó đi mà không về thì biết rồi đó, thấy anh đi cũng hơi lâu.

 

A) Uh, nhưng khu nhà trọ mình có một người sẽ không về nữa đâu, test xong thì được đưa lên xe luôn rồi, cũng chẳng được về nhà lấy đồ nữa!

 

C) Đừng buồn nữa anh! Trong khu VietSin này có con đường nào là chưa bị đâu chứ, cách đây chưa được 100m hôm trước test xong thì cả khu nhà trọ vắng đi gần một nửa!

 

A) Hôm qua nghe ông anh đối diện nói cũng trong khu này bị cả một con đường, nghe đâu mấy trăm người cùng vinh dự được tặng danh hiệu F0, được một chuyến du lịch miễn phí!

 

C) Mình đang sống ở Thuận An một điểm nóng nhất của Việt Nam mà anh, hôm qua em chỉ bước ra ngoài đổi bình ga cách nhà 5m cũng bị công an tóm, thu mất CMND nói “cấm không được ra ngoài”, vài bữa nữa mời lên phường nghe đâu lại phạt 2-3 triệu. Chắc từ mai em một tay cầm gói mỳ sống, một tay cầm ly nước lạnh ca bài: “cố lên nhé tôi ơi!”

 

Ai Trả lời cho tôi với? “ không được ra ngoài, nhà tôi còn gạo, mà không có ga thì nấu bằng niềm tin sao?”

 

A) Thôi đi! em vẫn còn cái niềm tin vào gạo chắc  không đến mức không thể cầm cự đâu, dù gì gạo vẫn có thể nhai, cái bà đổi ga bên kia đường làm sao bằng em được, bà ta chỉ có ga mà không không có gạo, chắc chắn bà ta cũng không thể nấu cơm được mà.

 

C) Uh cũng phải!!!

 

A) Cách đây mấy ngày anh đóng vai người ăn trộm đi mua đồ ăn, (Bình Dương cấm ra đường cả ngày lẫn tối, trừ phi có giấy tờ ra đường) đi khoảng trăm mét mà ước mắt chảy ngang!

 

C) sao vậy anh?

 

A) 6/10 các khu nhà trọ tại đây đều có một hàng chữ “cứu chúng tôi với, chúng tôi cần lương thực”, anh còn nhìn thấy có một con đường cả mấy trăm mét đều như vậy.

 

C) Chỉ tội các gia đình có em bé, người già, làm sao mà chịu được?

 

A) Thực ra nhà nước cũng đã cố hết sức, đã tài trợ mọi hình thức, cũng nhiều mạnh thường quân, nhưng với Sài Gòn và Bình Dương như thế này, rồi thì gần như là cả miền Nam đã gần tê liệt thì cứu được bao nhiêu người chứ! Tội Việt Nam quá...

 

C) Sài Gòn mỗi ngày 4-5000 người bị, Bình Dương sát bên mỗi ngày cũng 3-4000, nhưng nghĩ ra thì Bình Dương nặng hơn, bởi dân số Sài Gòn gấp 5 lần Bình Dương mà.

 

A) Giữ vững niềm tin, là sẽ ổn em ạ, dù chẳng biết ổn được bao lâu đây! Mỗi ngày mở cánh cửa sổ lại thấy dường như xóm này vắng đi rất nhiều người, mới chiều qua hơn 10 chiếc xe cứu thương chạy vào đây rồi mang đi bao nhiêu giọt nước mắt, bao nhiêu ánh mắt em thơ chợt nhận ra xung quanh nó chẳng còn ai hết, ngày nào người nơi đây cũng không dưới một lần nhận tin vui của người nhà hoặc người thân báo “ĐÃ DÍNH”

 

C) Nhà trọ của anh còn giảm một nửa, thinh thoảng còn mua đồ hỗ trợ tụi em, chứ nhiều nhà trọ một đồng cũng không bớt, một ngày cũng không chậm, tội cho những người ở trọ quá anh ơi!

 

A ) Anh hiểu mà, chẳng trách được đâu, người nghèo thì lo tiền trọ, tiền ăn. Chủ nhà trọ họ còn lo hơn nhiều, họ mua nhà mượn tiền ngân hàng, mỗi tháng phải trả tiền ngân hàng mấy chục hoặc cả trăm triệu.

 

Anh xuất thân trong gia đình nghèo, anh hiểu người nghèo đang nghĩ gì, cho nên anh hỗ trợ tụi em chứ anh còn đói hơn em, mang tiếng chủ trọ vậy thôi, anh là người kinh doanh, biết ngày mai anh có hơn em không nữa, bốn tháng không được làm việc rồi tiền đâu trang trải trả tiền mặt bằng, ngân hàng…

   

  Hiện nay mọi nghành nghề đều hỗ trợ, giúp đỡ lẫn nhau theo một cách nào đó, nhưng riêng ngân hàng là họ không quan tâm, tới ngày là phải đóng, nếu tháng sau anh không còn tiền nữa thì, không chừng anh phải tới xin gạo sống của em rồi cùng em nấu cơm bằng niếm tin mà thôi!

 

C) Vợ em thì bị cách ly trong công ty, gần một tháng rồi.

 

A) Nhà anh đã gần bốn tháng rồi, vợ chồng và hai đứa con còn chưa biết nói, còn chưa gặp nhau, hôm qua trên Zalo gặp đứa lớn thì dường như quên mất tên của ba hai đứa nhỏ, hai đưa nhỏ thì một đứa nhìn anh mừng như tưởng chú shipper giao hàng trộm, đứa lớn lại hỏi: “chú ơi hai anh em hết sữa lâu rồi?)

 

Hãy thương chúng tôi như một lần nhớ về nhân loại đã có một thời, một nơi như vậy, và vẫn còn đang như vậy !!!                                       

 

Bình Dương 22/09/2021, những tháng ngày phong tỏa buồn tủi, 4 tháng rồi ai ơi!!!.....

 

NHẬT KÝ COVID PHẦN 2 (TÂM SỰ CON TÔI)

 Cơn mưa lại ập tới, nhìn những làn nước trút xuống từng cơn qua ô kiếng, tiếng sấm vang rền cộng với sắc trời ảm đạm của mùa mưa, cậu bé gần 3 tuổi dường như cũng chẳng hiểu những gì đã và đang sảy ra xung quanh.

  Ấn tượng của nó vẫn còn đâu đó hình bóng người Bà Nội tóc bạc trắng và một người mà nó có đôi lần gọi Ba ba với dáng vóc gầy gò của một giáo viên,nó cũng chẳng biết vì sao gần đây vì sao mà chỉ còn một người Mẹ buồn bã và đứa em suốt ngày chỉ biết cười khi ngậm bình sữa bên cạnh.

  Bình Dương vốn là một thành phố năng động và đầy nhiệt huyết mà, không lâu mới đây nó còn được tung tăng tới trường mỗi sáng, những dòng người tấp nập, những tiếng cười của cô chú công nhân khi lên xuống ca, rồi còn có những cái ôm ấm áp, những cái nựng thật ngọt ngào của Ba Mẹ nữa. Sao vậy nhỉ? cánh cửa nhà cũng đóng chặt suốt bốn tháng rồi, thậm chí cả cái cửa sổ cũng được đóng bằng hai lần cửa, bây giờ nó chỉ có thể cảm nhận mọi thứ qua lớp kiếng của ô cửa sổ mà thôi. Đã lâu lắm rồi nó chưa hề biết đến một luồng gió mát, thậm chí tiếng chim gọi bạn mỗi sớm mai cũng từ từ nhạt dần theo thời gian.

 Thinh thoảng Mẹ cũng mở cửa nhưng với đồ bảo hộ kín người (khẩu trang, mặt nạ, găng tay, nón...) và người phía bên ngoài thì còn bận đồ còn phát gớm hơn mẹ nó, một bịch đồ được chuyển tới, rồi thì cánh cửa lại được khép lại, rồi thì xịt khuẩn, thật kỹ càng cái bịch đồ và cả cái bà mẹ mới khó tính gần đây cũng đều xịt xịt.

 Ah! mỗi lần như vậy thì nó mới có được một bữa gọi là có ăn. Nhìn ngôi nhà rồi lại nhớ tới những đứa bạn trong xóm, nhà mình cũng không đến mức khổ như vậy, sao mẹ nó phải tiết kiệm như vậy nhỉ, đôi dép thì đã dứt từ lâu cũng không có gì đáng nói, nhưng quần áo của em đã chật lắm rồi, nhiều lúc còn không thể khoác lên mình nữa. Nó cũng biết mình là anh hai thì phải đáng mặt anh hai dù có khó khăn một chút cũng không sao, nhưng đứa em nó nào có hiểu, nó mới 1 tuổi thôi mà, đói cũng khóc, khát cũng khóc, nếu nó không lầm thì vui hay buồn em nó cũng khóc, chỉ là lúc nó không thích khóc thì không khóc mà thôi, uh đúng rồi! em nó chỉ vui khi shipper đưa đồ ăn tới, do vậy Mẹ nó  thường nói nói em trai chỉ có ấn tượng với chú shipper giao hàng trộm mà thôi.

   Nghe nói Bà đã về Bắc, nhưng Ba nó thì chỉ cách đây vài cây số sao chẳng tới thăm Mẹ và anh em mình nhỉ! bình thường mỗi tuần đều qua đây 1-2 lần, mỗi lần đều mua đồ ăn hoặc đưa cả nhà đi chơi mà, lẽ nào không thương ba mẹ con nữa sao, mình cũng biết nhớ Ba rồi, Mẹ cũng nói như vậy mà....ngày nào cũng đưa lên sân thượng chỉ nơi xa xa nói: “Ba ở phía đó”...!!!

  Nó chỉ hiểu chút chút rằng dường như Ba nó không được qua thăm 3 Mẹ con là có cái gì ngăn cản Ba nó chứ Ba nó không phải như vậy, nó cũng mang máng hiểu ra có lẽ có một cái gì đó rất khủng khiếp đang diễn ra nơi đây. Mới đây thôi mấy đứa bạn sát bên nhà không biết vì sao khóc rất nhiều, hình như còn có cả những tiếng khóc của người lớn nữa, rồi thì những chiếc xe hú hú đến rồi đi, rồi thì khung cảnh bỗng trở lên yên ắng lạ lùng, nghe loáng thoáng với cách cảm nhận của nó thì hình như xóm nhà nó ở giờ vắng lặng lạ kỳ vì có rất nhiếu người đã được xe hú hú kia  chở đi mãi mãi mà chẳng thấy chở về.

  Con chưa phải là người lớn, nhưng ba con nói con cũng không còn nhỏ nữa, con hứa sẽ không đòi uống sữa khi nhà cũng không còn sữa giống em con, con hứa sẽ thay ba trong thời gian này chăm sóc Mẹ và em theo cách của con. Nhưng mọi người hãy nói cho con biết  điều gì đang sảy ra vậy?

Hãy cho con được ở bên bố mẹ, hãy cho con thấy được nụ cười mà con đã bị lãng quên, hãy trả lại tuổi thơ như ngày nào, trả cho con một bầu trời đầy nắng, trả cho con một Bình Dương thân yêu đi nhé!!!

BÌNH DƯƠNG 4 THÁNG PHONG TỎA: 25-09-2021

NHẬT KÝ COVID PHẦN 3 (NỖI LÒNG NGƯỜI Ở LẠI)

  Chúng ta đang khó khăn, cả nhân loại đều đang khó khăn. Chúng ta đang đối mặt với vấn đề mà tưởng như là không thể, hoặc chưa từng nghĩ tới, nhưng trong qua khứ không phải là chúng ta đều đã vượt qua rất nhiều khó khăn tưởng như là không thể sao?

  Mỗi ngày nhìn thấy bao người gục ngã, bao người phải dừng lại theo một cách nào đó chúng ta có thể không nhói đau khi chính bản thân ta cũng đang không dưới một lần cũng muốn buông xuôi sao?

  Cuộc sống thật khắc nghiệt, có lẽ cũng như một quy luật sinh tồn vậy, tại sao ta không cố thêm một chút nữa, hãy nói với bản thân “cố thêm một lần nữa nhé tôi ơi?”

  Mình là một giáo viên, cũng là một ông chủ, một người chồng, một người cha của hai đứa con còn chưa biết nói, đã 5 tháng rồi không được làm việc, mỗi tháng gồng mình trả rất nhiều chi phí: “mặt bằng, chi tiêu, tiền ngân hàng...” khoảng 50.000.000/ 1 tháng, khó khăn lắm đó, nói với ai đây, chờ phép lạ sao...? lẽ nào mười mấy năm sự nghiệp, mấy chục năm lăn lộn giữa dòng đời để rồi bỏ đi tất cả sao!

  Mình không cần biết ngày mai sẽ ra sao nhưng mình không thể dừng lại, thật xin lỗi nhé “Covid” ơi dù chỉ là một hơi thở mình sẽ không đầu hàng bạn đâu!

 Thực lòng mà nói với khả năng của bản thân mình thì không thể, nhưng mình vẫn còn những người bạn tốt, những người anh em tốt, mình còn gia đình nội ngoại, người có thì cho mượn 1-2 trăm, một vài chục, thậm chí một vài triệu hoặc một vài trăm, có những người bạn cũng khó khăn như mình hoặc còn khó hơn nhưng họ cũng giang rộng cánh tay với một vài ký gạo, một con cá, một ít rau, một vài câu cổ vũ... chúng ta sẽ có những người bạn tốt xung quanh, bởi vì chúng ta đã luôn cố hết sức để tốt với những bạn người xung quanh.

 Mỗi ngày nhìn thấy những cơn mưa lớn gào thét, những đám mây đen vần vũ, có lẽ chúng ta cũng nên nhìn về phía xa hơn nơi chân trời vẫn còn những hừng sáng, những ánh dương hy vọng, không có cơn mưa nào là mãi mãi, hãy tồn tại và đi về phía trước để là người đầu tiên đón lấy ánh bình minh.

 Hôm qua nghe tin Sài Gòn và Bình Dương đã trở lại, đây là hai nền kinh tế mạnh nhất của Việt Nam, đã dựa vào sự cố gắng của mọi người, sự quan tâm của chính phủ , Sài Gòn và Bình Dương đã đứng lên rồi mọi người ơi! các ca bệnh đã giảm rất nhiều, các hoạt động đã dần hồi phục. Chúng ta đã đi tới đây rồi, đã gần chiến thắng rồi.

Đã có 70% người gục ngã, lẽ nào 30% chúng ta lại không thể đi thẳng về phía trước hay sao? Chúng ta đang là những người mạnh mẽ nhất, những người chiến thắng ơi đừng vì một cái gì đó mà dừng lại nhé, gia đình chúng ta, đất nước chúng ta, thế giới này và chính cả tương lai của chính ta đang rất cần những người như chúng ta.

 Nếu bạn là người thông minh bạn sẽ hiểu rằng khi có 70% người bỏ cuộc vậy thì 30% chúng ta sẽ là tốt nhất, chúng ta sẽ có rất nhiều và rất nhiều cơ hội từ 70% kia bỏ lại, cuộc sống này sẽ ghi nhận sự nỗ lưc của các bạn, sẽ có rất nhiều ưu đãi cho các bạn, hãy ngẩng cao đầu mà đi về phía trước?

Bình Dương 10/10/2021

NHẬT KÝ COVID PHẦN 4 (CUỘC CHIẾN CHỐNG TỬ THẦN)

  Chào mọi người! Mình đã từng là một F0 chính hiệu, mình năm nay 43 tuổi đang sống và làm việc tại Bình Dương Việt Nam.

  Sáu tháng đã trôi qua kể từ ngày bùng phát đợt dịch thứ 4 tại Việt Nam, mình thực sự dường như đã phòng chống dịch theo cách tốt nhất trên thế giới. Bước chân ra đường là đeo khẩu trang và mặt nạ chống giọt bắn, trên đầu thì nhất định đội nón vải, mặc thêm áo khoác có nón đội trùm lên đầu phía sau, tay đeo găng tay cao su, chân đi tất mang giầy, quần áo chắc chắn phải là quần áo dài...Nói chung sẽ không có khe hở trên người với không khí.

Khi ra đường luôn tuân thủ một quy tắc không đứng gần bất kỳ ai (khoảng cách nhất định là 2m trở lên) nếu phải cầm một món đồ của ai thì quyết không đụng chạm trực tiếp, phải xịt khuẩn trước khi nhận, 2-4 tuần mới ra ngoài một lần (chỉ đi mua đồ ăn hoặc việc cực kỳ quan trọng), một lần đi chợ là mua đồ ăn cho 1 tháng. Về tới nhà lập tức cởi bỏ găng tay + khẩu trang giục vào thùng rác ngoài nhà (chỉ dùng 1 lần), đi súc nước muối vào mũi và cổ họng còn lại mọi thứ trên người đều cởi bỏ khử trùng hoặc đi giặt, người thì không giặt mà đi tắm, một ngày sẽ súc nước muối 5-10 lần.

Nhà mình có 3 tầng, mình sống ở tầng 3, nhà thì có 2 cánh cửa, có một cửa kiếng. Với cách phòng chống 10K như vậy thì các bác sỹ cũng phải kêu mình là sư phụ, mình cũng đã từng nghĩ em Virut có cánh cũng không thể tấn công mình.

 Có điều thinh thoảng mình vẫn gặp vợ con, vợ con mình ở một chỗ khác. Sau khi phong tỏa khoảng 4 tháng thì Bình Dương cũng đã cho mọi người tự do đi lại nếu muốn, và mình thì đang sống chung với hai vợ chồng đứa em vợ (chốn dịch nên tới ở với mình).

Đây cũng là lý do để giải thích vì sao có rất nhiều người 5-6 tháng không ra ngoài, vậy mà vẫn được phong tặng danh hiệu F0. Theo cách hiểu của mình thì chúng ta có thể chống giặc ngoài, nhưng không thể chống giặc trong mà đúng không? Em Covid ngoài tấn công bằng giọt bắn thì cũng có thể tấn công bằng tiếp xúc (đụng chạm tay với đồ vật), mà theo mình cảm nhận thế giới này có 7  tỷ rưỡi dân thì gần như là chỉ có mình là người duy nhất đeo găng tay khi đi ra đường. (một nguyên nhân lây bệnh, mà thế giới lại gần như ít ai nhắc tới, tất cả các ca F0 hiên nay vẫn đeo khẩu trang khi ra đường, sao mọi người không chịu hiểu nó lây như thế nào nhỉ?).

 Dù bạn có cẩn thận cỡ nào, nhưng nếu nhà bạn có một người sơ ý thôi thì ối dồi ôi!!!

Hôm nay mình viết bài viết này là mình chỉ muốn chia sẻ mình đã phải khổ sở thế nào với cuộc chiến chống tử thần của mình trong những ngày qua, mình cũng mong sao có chút hữu ích với những bạn chưa bị và đang bị có chút kinh nghiệm với cuộc chiến này, mình cũng mong sao bài viết này có được sự quan tâm của bộ Y tế, để các bác sỹ có thêm một chút tư liệu cho việc chữa trị cho bệnh nhân.

 Một ngày như mọi ngày mình chợt nhận ra dường như mất hết cảm giác về khẩu vị, không muốn ăn, hoa mắt, rát cổ, ho có đàm...nhìn chung lạ lắm ah nhe! Lúc này là 10h tối ngày 21/10/2021 chỉ chậm một giây nữa là mình quyết định vào phòng ngủ với vợ và hai con trong phòng (chủ nhật mình thường nghỉ sớm để chơi với hai con, nhà mình một tuần gia đình chỉ gặp một lần, công việc của mình rất bận).

Vì là người cẩn thận nên mình quyết định đi mua que test về thử. Oh hai vạch đỏ chói, mình thực sự bị sốc nặng, nhưng cũng may mình là người quyết đoán do vậy lập tức quyết định phải giải quyết vấn đề tức thời sẽ tốt hơn là than vãn.

Theo các dữ liệu bên Y tế và một số kinh nghiệm của người xung phong làm F0 trước thì mình đã bị nhiễm khoảng 3-7 ngày rồi và bây giờ mới chính thức phát tác, và bây giờ trở đi những ai tiếp xúc với mình đều có thể từ 0F –F0 nhờ mình. Vợ và hai con cũng lập tức được kêu xuống test thử, chỉ tội cho hai đứa bé một đứa 3 tuổi, một đứa 1 tuổi chẳng hiểu sao mẹ nó lại chọc cả cái cây vào lỗ mũi đau đến mức la trời. Thật may là 3 mẹ con lại không sao, và ngay lúc đó lập tức thu dọn đồ trở về nơi xuất phát, một cuộc chốn chạy như với kẻ thù.

Mình có một giáo viên cực kỳ nhiệt tình (công việc của mình là dạy học) cô ấy cũng là một F0 mới khỏi bệnh, sau khi biết tin mình đã gia nhập giáo phái F0 thì cùng bạn trai (cũng là thành viên băng F0 đã ly khai) chạy xe khoảng 10 cây tới nhà mình cung cấp cho mình gần như là đầy đủ nhất về các thông tin, phương pháp, dụng cụ phòng chống (gừng, chanh, sả, mật ong, đường phèn...) thậm chí đưa cả đồ ăn (trứng gà, sữa...) cộng với số thuốc mình vừa mua, và thế là cuộc chiến bắt đầu:

Đêm đầu tiên chưa cam go lắm, nhưng mình dường như không thể ngủ bởi những cảm giác lạ mà không hiểu vì sao lại lạ cứ ở trong người mình.

Ngày thứ hai cuộc chiến bắt đầu trở lên căng thẳng hơn vì lúc này hai bên bắt đầu hiểu nhau hơn. Cậu em Covid thì dùng những miếng đánh quen thuộc để phát động tấn công: sốt, ho có đờm, mất vị giác...Mình thì lại đem tất cả các bài phòng thủ ra chống lại: uống thuốc, xông lá cây, ăn uống thật nhiều, vận động liên tục...

Chiều và tối thứ 2 em Covid có phần lợi thế vì mình có vẻ hơi đuối, lục phủ ngũ tạng của mình dường như nát như tương trước đòn liên hoàn của em nó (khó thở, mắt mờ, tim đập nhanh, sốt rất cao...), nhiều khi tưởng như phải đầu hàng vô điều kiện vậy.

Ngày thứ 3 thật sự là một ngày đen tối, dù đã được nhiều người cảnh báo trước khó khăn sẽ tăng theo cấp độ nhân, có điều nó còn trên cả sức tưởng tượng của mình. Chắc đến đây sẽ có nhiều bạn hỏi: “làm gì mà đến mức độ như vậy?”

Các bạn có câu hỏi cũng đúng, đối với ai không có bệnh nền (tim, phổi...) thì chúc mừng bạn nhé, sẽ không có gì với bạn đâu, có khi còn nhẹ hơn cảm sốt thông thường, hoặc chẳng có cảm giác gì đâu! Mình là tín đồ của bệnh xoang (mãn tính đó). Đây cũng chính là lý do vì sao thế giới đều phòng chống 5k, còn mình chống 10K lận. Những người như mình nếu tham gia cuộc chiến thì chẳng khác gì tay không chiến với kẻ thù có súng vậy.

Khó thở, nước mũi chảy thành hàng luôn, cổ họng bị chặn đứng bời đờm xanh lè… Nhiều khi chỉ khoảng một tiếng mà phải dùng cả cuộn khăn giấy để lau nước mũi.

Chiều và tối ngày thứ 3 cuộc chiến gần như là đã tới đỉnh điểm giữa một bên là tổng lực tấn công, và một bên là quyết tâm không gục ngã, mặc dù xem như đã ngã. Bạn thử nghĩ đi (nói không ra tiếng, mắt mờ, nhìn không rõ xung quanh, chỉ muốn ngủ, nếu ngủ là xong). Khổ nhất là lúc cam go nhất thì mình vẫn đang dạy học (dạy Online) khi đó đang dạy một học sinh bao lớp (1 học sinh học với 1 giáo viên), khi đó cô học sinh kia đang đọc bài khóa, mình thì nghe và sửa.

Chẳng biết bạn học sinh kia có cảm nhận được gì không, nhưng mình thì tệ lắm rồi. Không thấy màn hình máy tính nữa, bắt đầu tiến vào vô thức, mọi thứ đều mông lung với màn đen tối. Lúc đó mình muốn hét lên 1 tiếng cho học sinh biết nhưng cũng không được nữa rồi. Các mạch máu dường như đông lại, toàn thân tê cứng, khi đó mình chỉ có một chút cảm nhận là: “ rồi! Xong rồi, cuộc chiến đã kết thúc, từ giờ mình sẽ không còn mệt mỏi và đau đớn nữa đâu”

Khi này phía trước và xung quanh đều là một màu đen tối, mọi thứ đều tĩnh lặng đến mức lạ kỳ. Bất chợt hình ảnh gia đình với hai con thơ chợt vụt qua trong sâu khảm, và cũng chỉ có điều đó là thứ duy nhất mà mình cảm nhận được giữa khoảng không đen tối kia. Không! Mình không thể trôi vào trong đó được, mình còn vợ và cả con thơ nữa đó, mình vẫn còn bao nhiêu là ước mơ chưa hoàn thành.

 Lúc này cái khoảng không kia đã rất gần và thật gần, mà mình thì cứ như bị hút vào hút vào vậy, ở giữa sự vẫy vùng của lý trý mình bỗng chợt có một cảm xúc cử động được của 2 ngón tay phải, mình lập tức dùng hai ngón tay đó xoa thật mạnh vào hai chân đã tê cứng, vì mình hiểu chỉ cần đôi chân cử động được thì mình sẽ không bị hút vào màn đen phía trước.

Phép màu đã sảy ra dưới sự hoạt động không ngừng của đôi tay, đôi chân rồi cả cơ thể mình được tái tạo lại hơi nóng, và mình đã đứng lên được, sau khi uống thêm một ngụm nước, định thần trở lại, mình không thể tưởng tượng nổi mình vừa đối mặt với cái gì nữa, và thật may giờ học cũng kết thúc, chắc chắn cô học sinh cũng không ngờ thầy giáo mình vừa đối mặt với chuyện như vậy.

Mình vẫn còn tồn tại? Tự dưng mình có một niềm tin rất là mãnh liệt: “mình phải tiếp tục cuộc chiến, không cần biết đêm nay, ngày mai mình sẽ ra sao, dù có thể sẽ thất bại hay gục ngã, nhưng đó là câu chuyện khi mình đã thất bại, đã gục ngã, còn bây giờ mình vẫn còn đứng vững, dù thế nào, hay sẽ ra sao mình không quan tâm, chỉ cần còn một hơi thở, một tiềm thức mình sẽ vẫn chiến mà thôi”.

Thực ra mình cũng đã từng nghĩ  nên nghỉ dạy một thời gian để tập trung tinh thần chiến đấu với nó, có điều đối với những bệnh cảm sốt kiểu này thì mình lại có chút kinh nghiệm như sau: hạn chế nằm hoặc ngồi một chỗ, vận động nhiều một chút, không hoạt động nặng quá là được, chỉ cần ra mồ hôi là OK! do vậy mình quyết định vẫn dạy học bình thường, vì như vậy tâm lý mình sẽ không bị nhàm chán.

Vợ thì tiếp tế đồ ăn và cung cấp các loại lá cây để mình xông (mình kết hợp Đông y + Tây y để chiến đấu) để trước cửa, mỗi ngày một lần. Mình thì vẫn dạy học một ngày 4-5 lớp, cộng cả thời gian soạn giáo án và chấm bài thì mỗi ngày làm khoảng 10-12 tiếng, ngoài thời gian làm việc ra mình tập trung hết vào việc chiến đấu với thằng em Covid: uống thuốc, xông lá cây, dọn dẹp nhà cửa, đi lên đi xuống từ lầu 1 lên lầu 3, hoặc từ lầu 3 xuống lầu 1... Nhìn chung mình luôn làm mọi cách cho ra mồ hôi.

Từ ngày thứ 2 trở đi mình đã tắt camera trong máy tính (nói dối với học sinh là camera bị hư), vì thực sự bộ dạng của mình đã tệ lắm rồi (người phờ phạc, nước mũi chảy thành hàng, tóc bạc trắng, mất giọng…)

Từ ngày thứ 4 trở đi thằng em Covid thay đổi cả chiến thuật, đánh luôn cả vào tâm lý của mình, trước đến giờ thinh thoảng mới có 1-2 bạn nhập băng F0, còn bây giờ ngày nào cũng có mấy bạn, thậm chí có những lớp khi hỏi ra thì có hơn một nữa đã gia nhập rồi. Tinh thần của cả 5 lớp học Online của mình đều hoảng loạn, thậm chí có nhiều học sinh đã bị kéo vào khoảng không hư vô kia mãi mãi, một sự giày vò cả thể xác và tinh thần đối với mình rồi!

Thực ra khi em Covid chơi đòn tâm lý với mình thì nó lại có tác dụng ngược với em ấy, tâm lý chính là sở trường của mình, dù gì mình cũng làm nghề dạy học 16 năm rồi, còn em Covid kia thì mới có hai tuổi thôi mà.

Vậy là mình không ngừng lên mạng tư vấn cho các học sinh đang hoang mang của mình, mình luôn đóng vai F0 mới khỏi để khích lệ cổ vũ cho từng bạn (mình thì đang trong thời điểm nguy hiểm nhất). Nhìn chung mình hay tư vấn kiểu như sau:

“Thầy đã bị Covid, thầy là người lớn tuổi lại bị bệnh nền (xoang mãn tính) thầy có thể chiến thắng, các bạn là những người trẻ tuổi thì chiến thắng chỉ là điều đơn giản.”

– Các bạn nên vận động nhiều, ăn uống đầy đủ…)

Chắc chắn nhân loại sẽ chẳng bao giờ có một nhà tư vấn như mình đâu nhỉ, phải nói thật tốt, thật hay trong khi mình thì đang cực kỳ không ổn, mình cũng chẳng biết là khi đó mình đang cổ vũ cho người hay cho chính mình nữa đây, cũng có một số học sinh có chút hoài nghi khi nghe giọng mình rất kỳ lạ, khi đó mình lại nói: “ thầy khỏi được một tuần rồi, chỉ là bây giờ hơi ho và mất giọng mà thôi”, vì mình biết qua một số thông tin khi hậu Covid vẫn có một số di chứng. Thực lòng mà nói mình cũng có không dưới một lần nghĩ có thể mình sẽ không vượt qua được đâu bởi lúc này mình đã tệ lắm rồi, nếu mình là kẻ chiến bại trong cuộc chiến này mình sẽ là một ông giáo xàm xí lố nhất thế gian này vì chỉ nói mà không làm được, còn nếu như mình thắng mình sẽ viết thành một câu chuyện hoặc quay thành video sau này sẽ cổ vũ cho mọi người chiến đấu với Covid, nhưng, nhưng…!!! thật lòng thì mình nghĩ không có cơ hội đó đâu.

Ông trời không phụ lòng người, khi mình muốn giúp đỡ người khác thì mình cũng nhận lại được rất nhiều sự giúp đỡ từ người khác. Trong số học sinh mình đang dạy thì có tới gần một nửa đã hoặc đang bị, và vô tình mình cũng nhận lại được rất nhiều những chia sẻ cực kỳ hữu ích:

Có một bạn nói: “con Covid này rất sợ ánh nắng, khi mình khó thở hoặc cảm như không còn sức lực nữa thì cứ ra phơi nắng là khỏi”.

“tuyệt đối không được ăn đồ lạnh, con của em khỏi rồi, chỉ ăn một miếng bánh trong tủ lạnh rồi lại bị lại.” một bạn khác nói vậy.

Từ những kinh nghiệm mấy ngày nay trực tiếp chiến đấu của mình cộng với những ý kiến của học sinh, vô tình đã tạo cho lớp học một liên minh tâm lý, bạn thử nghĩ xem, thầy giáo thì mới khỏi bệnh (!) liên kết với các học sinh vừa chiến thắng để tư vấn cho các bạn đang nguy hiểm như vậy ai mà không tin, không vững lòng chứ !

Bắt đầu từ chiều và tối ngày thứ 4 mình chợt nhận ra rằng, tại sao mình cứ chờ nó tới tấn công rồi mới phòng thủ nhỉ, mình thử đổi vai diễn xem sao? Mình chợt nhớ tới một triết lý cực hay trong bóng đá của một huấn luyện viên nào đó: “cách phòng thủ tốt nhất chính là tấn công”. Thay vì chờ địch tới, thì mình sẽ đi tìm và tiêu diệt nó vậy. Tới đây chắc sẽ có có bạn cảm thấy kỳ lạ: làm sao mà một người hữu hình mà có thể tìm kiếm và tiêu diệt kẻ vô hình chứ?

Cái mình muốn nói ở đây là cuộc chiến tâm lý, chứ mình đâu có thấy được nó mà đấm, đá chứ?

Phương pháp của mình cũng khá đơn giản. Phải lạc quan lên, phải nghĩ mình sẽ thắng thì mới có thể thắng, phải gấp đôi lượng vận động, không làm nặng là được, thường xuyên ra ngoài chỗ ánh nắng. Nói ra thì buồn cười ai mà nhìn thấy mình vừa dạy học vừa làm gì chắc mình sẽ nổi tiếng lắm đó. Camera tắt rồi nên không sợ học sinh thấy gì nhưng mình vừa dạy học vừa múa máy tay chân hoặc cứ đi tới đi lui như một kẻ không bình thường vậy, ăn uống cũng nhiều hơn, ăn rồi ói ra, lại ăn tiếp, nước uống thì tăng lên từ 5-10 lít/ 1 ngày bây giờ là 15-20/ 1 ngày. Chỉ có thuốc uống là không thể tăng, vì mình biết uống thuốc nhiều cũng không tốt.

Cậu em Covid chắc không ngờ từ một kẻ đi săn bây giờ lại biến thành con mồi bị săn, cậu em quen cách kiếm đối thủ tấn công chứ nào có ngờ bị tấn công mà phòng thủ. Và mình thì cũng hiểu rằng nó sinh ra vào khoảng tháng 11, 12 bên Vũ Hán Trung Quốc, thì đương nhiên rất sợ nóng, sợ vận động, còn mình thị lại thích vận động. Mình cũng hiểu thêm rằng nó cũng cần nghỉ ngơi, mình mệt nó cũng mệt, có thể nó còn mệt hơn mình bởi nó sợ vận động, nếu mình nghỉ nhiều tức là cũng tạo cơ hội cho nó hồi phục, vậy thì cứ khoảng 1-2  tiếng là mình lại vận động để nó dường như bị tấn công vậy đó.

Từ ngày thứ 5 trở đi dù cuộc chiến vẫn chưa đến hồi kết thúc, nhưng lúc này mình đã chủ động rồi, không còn là kẻ bị động nữa. Mình càng ngày càng cảm thấy tôn trọng đối thủ này, chỉ trong vòng chưa đầy 2 năm nó đã tung hoành khắp thế giới, làm cho 7 tỷ rưỡi dân chao đảo vì nó, có điều mình cũng cảm nhận ra rằng cuộc chiến càng kéo dài thì mình càng bất lợi, bởi mình không phải là cỗ máy, và dù cho tấn công hay phòng thủ thì ai cũng mệt hết rồi.

Ngày thứ 6 cuộc chiến vẫn tiếp tục. Vợ và người nhà mình vẫn liên tục hỏi thăm và động viên mình. Thú thực khi chúng ta gặp bất ký khó khăn gì thì người nhà chúng ta sẽ luôn là một hậu phương vững chắc nhất, chỉ là người nhà mình luôn cảm thấy bất an, bởi người bị Covid thông thường chỉ trong 3-5 ngày dường như sẽ có kết quả, hoặc ta hoặc địch thắng. Có một vấn đề mà mãi tới sau này mình mới dám nói, người nhà mình dường như đều quên mất hoặc không biết mình bị xoang mãn tĩnh, như mình đã nói ở phía trước mình khó mà có cơ hội chiến thắng.

Bây giờ ngoài cổ họng có đờm thì trong 2 mũi cũng đầy đờm xanh, mình rất là rất là mệt mỏi rồi, không còn chảy nước mũi nữa bởi còn nước đâu mà chảy, phải há miệng để thở rồi, cổ họng khô và rát và gần như bị bóp nghẹt rồi, nếu cứ qua một lúc mà không vận động thì sự đau khổ và mệt mỏi lại tăng lên. Mình còn trụ được đến giờ là bởi mình dựa vào ý chí mà thôi, mình đã cạn kiệt tất cả mọi thứ rồi, giống như một kẻ ngu mà lỳ vậy đó.

Mình lại tiếp tục đổi phương pháp, chơi đòn tâm lý vậy, đây không phải là thế mạnh của mình sao? Em Covid này có gốc ở Vũ Hán Trung Quốc. Đây có thể chính là lý do vì sao người Trung Quốc có thể khống chế một cách nhanh nhất , chắc là có thể thương lượng bằng tiếng Trung. Mình không phải là giáo viên tiếng Trung sao? vậy là mình thử dùng tiếng Trung để thương lượng (Tâm linh): “em hãy trở về nơi em xuất phát đi nhé? Nếu không anh sẽ tiêu diệt sạch sẽ, đã 1 tuần rồi em cũng biết anh là người như thế nào rồi, chọn anh là em đã chọn sai đối tượng rồi, anh sẽ tổng lực tấn công và em thì chẳng có cơ hội nào đâu!”

Từ trưa ngày thứ 6 mình cũng quyết tâm tiếp tục đổi phương pháp, mình vốn là người thích sáng tạo mà!

Mình kêu vợ mua mấy bó lá xông ngoài chợ về, trước giờ mình chỉ xông bằng gừng+chanh+tỏi+xả, nhưng bây giờ sẽ tăng thêm nhiều loại lá cây. Trước giờ mình mỗi ngày xông 2 lần lớn (chui đầu vào mền xông), 2 lần nhỏ đổ nước xông vào chén, hoặc ly sau dó cho miệng và mũi vào chụm tay lại hít, bây giờ xông bốn lần lớn luôn, cởi hết quần áo ra chui vào mền xông toàn thân, 15-30 phút chui ra chờ mồ hôi khô rồi thì lấy nước pha cho ấm sau đó tắm và gội đầu luôn. Thuốc tây thì đã uống hết 5 ngày bây giờ đổi tiệm thuốc khác uống thêm 2 ngày nữa, mọi thứ đều thay đổi, lượng vận động cũng nhiều hơn. Vợ mình cũng tích cực mua đồ bồi bổ cho mình (bánh, trái cây, nước yến…)

Ngày thứ 7 (chủ nhật), các triệu chứng thuyên giảm rất nhiều, không sốt và ho như trước nữa, hôm nay mình quyết tâm đánh đòn tổng lực, luôn cố giữ thân nhiệt thật nóng. Nói ra thì hơi kỳ thực ra mình còn thương lượng trực tiếp với em Covid (tâm linh), “nếu hôm nay em không ra thì không còn kịp đâu, sẽ bị tiêu diệt đó”.

Mình còn biết rằng với một số đối thủ như này có khi cứng quá cũng không tác dụng mình bèn thương lượng theo cách hai bên cùng có lợi, nhiều khi chúng ta cứ trông chờ ai đó giúp đỡ mà không cho người ta có thấy lợi, liệu có thành công sao? Mình cũng biết kinh doanh mà!

“ ra liền đi em, nếu em đồng ý thì sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn, nếu anh có cơ hội hoặc thời gian sẽ qua Vũ Hán thăm em, chúng ta đâu nhất thiết phải là kẻ thù, có thể làm bạn mà?”

Đúng là thương lượng có khác.

Đến tầm 12 h 30 sau khi xuống lớp (chủ nhật mình cũng có lớp học 4 tiếng buổi sáng) mình xông, uống nước dừa và ăn cơm, sau đó mình test thử:

Ơn giời chỉ 1 vạch đỏ (âm tính), tuần trước vào ngày này mình đã test 2 vạch đậm (dương tính), mình đã thoát nạn, mình thiếu điều muốn nhảy lên và hét thật to, dù đó chỉ là ý tưởng thôi, mình gần như không đứng vững rồi lấy đâu ra mà nhảy hay hét nữa!

Cuộc chiến đã kết thúc, không thể ngờ mình đã thắng, nhưng dư âm và những hồi ức vẫn làm mình không thể không lo lắng, dù gì thì mình cũng là người có nghị lực, có sức khỏe, thích vận động. Nếu đổi lại là một em bé hay người lớn tuổi, hoặc một người không thể vận động thì sẽ sao đây?

Cách đây 2 ngày mình có xem dược một tin trên Sài Gòn có một ông bố có đứa con chỉ có mấy tuổi bị Covid (có bệnh nền), ông bố không sợ nguy hiểm chạy ra ngoài đường kiếm bình oxy cho con giúp em bé cầm cự được mấy tháng, nhưng rồi mới đây thôi ông bố phải ngậm ngùi nói với con: “con ơi! Từ giờ con sẽ không còn phải đau đớn nữa!!!”

Muộn rồi! muộn quá rồi, bao nhiêu là bệnh nhân, bao nhiêu tình nguyện viên, bao nhiêu là bác sỹ đã ngã xuống!!! trời ơi! Nếu mình không lầm thì con số đó ở Việt Nam là mấy chục ngàn rồi, còn trên thế giới chắc theo số thực cũng phải gần 10 triệu rồi. Ông trời ơi! Nhân  loại ơi! con số đó còn nhiều hơn dân số của Sài Gòn đó, nhiều nước dân số còn không bằng số lượng đó. Một năm, hai năm, mười năm nhân loại sẽ ra sao đây? Mình đã chích hai mũi vaccine, nghe nói thế giới nhiều người chích 3 mũi vẫn bị. Mọi người ơi đừng coi thường con Covid này, vaccine chỉ là giảm thiểu phần nào thôi, chứ không phải là tất cả?

Mình viết lại câu chuyện này để làm gì, vì mình đã hứa với lòng mình nếu mình chiến thắng mình sẽ viết lại câu chuyện của mình 100% sự thực, quay cả video. Mình không buôn bán gì, cũng chẳng quảng cáo gì cả. Khi mình ngồi viết lại hồi ký “ cuộc chiến với tử thần này” và cả khi mình quay cái video kể về cuộc chiến này mọi người đều thấy mình còn yếu lắm, như người khác sẽ nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng mình thì không. Mình luôn biết rằng ngoài kia còn biết bao nhiêu người đang phải chiến đấu với nó từng giờ, từng phút và từng giây. Nếu bài viết này và video của mình sớm được đưa ra công chúng sẽ có bao nhiêu người được cứu chỉ cần họ có cách làm như mình.

Trong 7 ngày qua mình đã có 2 lần đặt một chân vào quỷ môn quan rồi, một lần là mình đã kể khi đang dạy học, còn một lần nữa cũng tưởng như là đã kết thúc.

Khi đó tự dưng mình cảm thấy không thở được nữa, người thì cứng lại không còn chút sức lực (trong nhà mình luôn có máy đo oxy trong máu và máy đo thân nhiệt) khi đó thận nhiệt là gần 39, oxy trong máu tụt liên tục 95-94-93-92 và vẫn còn đang tụt, mình biết là nguy hiểm lắm rồi cũng chẳng có sức mà đi ra bệnh viện nữa, dù bệnh viện chỉ cách nhà khoảng 300m, nếu tiếp tục tụt 1,2 nấc nữa thôi mình phải kiếm cách nhập viện (94 là phải gọi bác sỹ gấp, 90 là phải nhập viện). Mình lập tức nhớ câu nói của một học sinh: mặt trời, ánh nắng. Vậy là mình cố lết ra ngoài ban công, chỉ cách đó 2m.

Sau vài động tác múa máy tay chân phổ thông, hít vài hơi thật sau dưới ánh sáng mặt trời ấm áp, cộng với một hai giọt mồ hôi tô điểm lên khuôn mặt nhợt nhạt. Khoảng 1-2 phút sau mọi triệu chứng dường như đều biến mất, cảm giác mạnh khỏe như một vận động viên thể thao vậy, mọi thứ đều bình thường như chưa từng có gì sảy ra! Oh thân nhiệt chỉ còn 37, lượng oxy trong máu lại trở lại trạng thái 97 bình thường.

Mình chợt ngộ ra một vấn đề giống như có thể đoạt giải nobel của y học trong tương lai vậy, bởi đây đã là lần thứ 2 mình tưởng như đã vào cửa tử mà vẫn có thể may mắn đi ra vậy (thực ra mình vẫn còn một lần thứ 3 nữa cơ) mình đã từng nghe một bác sỹ kia nói: “ đặt máy thở rồi thông thường khó có cơ hội, cứ 10 người vào thì may may mắn chỉ có 1 bước ra, và người bước ra đó sau này cũng khó mà ổn”

Tại sao các bệnh nhân khi thở oxy, thở nội khí quản đều khó có cơ hội khỏi bệnh?

Tại sao mình bị nặng như vậy, không chừng còn nặng hơn cả những người đang nằm viện (gần như không thể đi lại được, không thở được…) mà lại thoát đến 3 lần vào cửa tử?

 Mình đã chiến đấu với nó 1 tuần rồi, một người có bệnh nền như mình mà chiến đấu thì khác gì tay không chiến với kẻ thù có súng chứ, đã vậy khi người bệnh cứ cảm thấy khó thở, thân nhiệt cao, ôxy trong máu tụt thì lập tức nhập viện, nhập viện rồi thì lập tức được nằm lên giường cắm ống thở vào, thậm chí một số người còn phải thở bằng máy này, máy kia, truyền cái này, truyền cái kia, khắp người đều là ống thở hoặc dây này dây kia, vậy thì khác chi là chiến đấu tay không với kẻ thù có súng, bây giờ trói luôn cả tay chân lại nằm yên trên giường vậy thì chiến đấu gì nữa, cái này nói thì hơi nặng lời, chứ như vậy thì gọi hiến tế cho Covid rồi mọi người ơi, trời ơi!

 Tâm sự tới đây rồi mình nghẹn lời lắm rồi, mình muốn hét lên cho mọi người hiểu rõ ý của mình chứ đừng hiểu theo góc độ khác nhé? Mình thoát nạn được 3 lần là đều chỉ có một tư duy “cử động là sống, bất động là chết” thậm chí mình đã từng có suy nghĩ nếu nằm xuống thì cũng nằm tại nhà mình, chứ không vào viện vì ở nhà mình vẫn còn được tự do vận động, mình vẫn có thể tự quyết định cho sinh mạng của mình, chứ vào nằm trong giường bệnh, với một đống giây cắm trên người, năm yên trên giường để phó mặc cho con Covid, để cúng tế cho nó thì mình không cam tâm.

 Mình là người dân bình thường, mình không dám nhận là một người tốt, mình cũng chưa làm được điều gì cho đất nước, nhưng mình vẫn thật tâm chắp tay cầu nguyện cho mọi người cùng bình an, và chiến thắng được con Covid này, mình cũng mong sao những người đã bị như mình, hãy viết những bài viết, hoặc làm những video, hãy nói ra kinh nghiệm và trải nghiệm của bản thân  để cho những bệnh nhân và các bác sỹ có một phương pháp hiệu quả nhất.

 Mình thêm một lần nữa chắp tay cầu mong nghành y tế có thể có ai có duyên coi được bài viết này, hoặc xem được video của mình để nghiên cứu ra một loại thuốc nào đó, hoặc có phác đồ điều trị hợp lý nhất:

  Con virut này sợ ánh nắng, sợ vận động, sợ đồ ăn, đồ uống trong dạ dày

Con Virut này thích yên tĩnh, nếu đặt bệnh nhân trên giường mà không được cử động, hoặc không trợ giúp cử động vậy là cúng tế cho nó đó.

 Dưới đây là những phương pháp và những bài thuốc mà mình đã chiến đấu trong một tuần sinh tử với Covid, hy vọng sẽ giúp ích cho những ai khi bước vào cuộc chiến này:

 – Hạn chế tồi đa ngồi hoặc nằm một chỗ, cố vận động nhiếu để cơ thể ra mồ hôi hoặc nóng lên, nếu ai đó phải nằm xuống không thể cử động thì phải có người bên cạnh xoa bóp hoặc hỗ trợ cho người bệnh được vận động.

– Uống nước càng nhiều càng tốt, ăn thật nhiều những đồ có chất để có sức chiến đấu và có sức đề kháng.

– Phải tiếp xúc được với ánh mặt trời cho cơ thể nóng lên tránh bị đóng đông (có thể dùng lửa, nếu không có mặt trời), đừng bao giờ bỏ cuộc khi còn có thể cử động

– Nghe theo sự chỉ dẫn của bác sỹ hoặc khuyến cáo của y tế để uống thuốc hoặc luyện tập chế độ hoạt động, ăn uống phù hợp nhất. Khi chúng ta chiến đấu với bệnh tật thì bác sỹ sẽ là một niềm tin lớn nhất.

– Mua máy đo thân nhiệt và máy đo oxy trong máu để theo dõi chính xác thể trạng của bản thân.

– Phải lập tức xét nghiệm khi nghi ngờ, phát hiện sớm thì cơ hội chiến thắng càng cao vì chúng ta có nhiều thời gian để chuẩn bị cho cuộc chiến.

– Mua gừng, chanh, tỏi, lá xả (dùng để xông,  ngày 2-4 lần tùy theo sự yêu cầu của bản thân), mật ong, đường phèn + viên thuốc xông, thuốc giảm sốt,  thuốc điều trị Covid (ở các tiệm thuốc lớn đều có).

 Ai đang bị F0 xin hãy thương bản thân và hãy thương những người xung quang, đừng ra ngoài nhé, đứng tiếp xúc với ai nhé, khi bị F0 rồi ngoài giọt bắn ra, mồ hôi, nước mũi cũng rất nhiều, nếu người bệnh quệt tay lên mũi sau đó đụng tay vào đồ vật nào, nếu có ai đó đụng vào thì ối dồi ôi! theo mình biết thế giới 7 tỷ rưỡi dân thì gần như là chỉ có mình là người duy nhất đeo găng tay khi ra đường, hiện nay cả thế giới đều đeo khẩu trang khi ra đường, nhưng số lượng nhiễm không ngừng tăng theo cấp độ nhân, mọi người có biết lây thế nào chưa mọi người ơi? Mọi người ơi?

 Bạn nào có duyên đọc được bài viết này hãy giữ lại hoặc gửi cho người thân phòng lúc cần. Nếu có gì không hiểu, bất kỳ lúc nào cứ gọi điện cho mình nếu như bạn cần một lời khuyên, mình sẽ là một chiến binh bên cạnh bạn, hãy chiến đấu và đừng bao giờ bỏ cuộc chúng ta sẽ chiến thắng (038 395 9406)

 

NHẬT KÝ COVID PHẦN 5 (HẬU COVID)

Sau một tuần đã kết thúc cuộc chiến, hôm nay mình lại tiếp tục với dòng nhật ký này bởi mình vừa phát hiện ra một cái vấn đề cực kỳ cam go, cũng chẳng kém gì như khi còn đang trong cuộc chiến, thậm chí có thể còn nguy hiểm hơn.

 Sau ngày thứ 7 (đã test âm tính-1 vạch) mình nhờ thông tin bên y tế có thể hiểu ra rằng bản thân đã thoát nạn, nhưng lượng virut vẫn còn trong người, vẫn có thể lây nhiễm, vẫn có thể phát tác, do vậy mình vẫn giữ các trị liệu như cũ, mình còn mua thêm thuốc bổ sung 3 ngày nữa, tiếp tục cách ly không tiếp xúc với ai.

 Ngày thứ 8 buổi sáng sau khi xuống lớp khoảng 9h mình chợt cảm thấy hoa mắt, chóng mặt, khó thở và người thì nóng lên, nhịp tim đập nhanh không tưởng luôn. Mình biết liền nó đã trở lại, lúc này thực sự tự dưng mình mất hết sạch sức lực, đứng cũng không vững nữa rồi. Kiểm tra sức khỏe thì mình như bị sốc nặng: thân nhiệt lên 39, chỉ số trong máu tụt một cách không phanh 95-94-92-90-89. Trời ! không ổn rồi chỉ số oxy vẫn còn đang tiếp tục tụt (94 là phải gọi cho bác sỹ, 90 là phải nhập viện, còn mình thì đã 89 và vẫn đang tụt, sắp xuống 88 rồi!!!).

 Mình biết là lúc này một quyết định sai lầm của mình sẽ không còn cơ hội sửa sai đâu, có muốn nhập viện cũng không kịp đâu, bệnh viện cách nhà 300m, mình đang ở trên tầng 3, chắc mình không trụ nổi 15  phút nữa đâu, nói gì đến phải chờ 30 phút sau mới tới bệnh viện.

 Thật may là dù lúc căng như vậy mình vẫn nhớ được chiến thuật của mình (ánh nắng). Và lần thứ 2 ban công nhà mình đã cho mình thêm một lần sống, và cũng như lần trước chỉ sau 10 giây- 1 phút dưới sức nóng của mặt trời mình lại được biết rằng mình còn tồn tại.

 Sau giây phút đó, mình chợt tự hỏi: “ mình đang sống ở Bình Dương, miền Nam Việt Nam, một vùng đất có thể nói quanh năm đều có ánh nắng, nhưng nếu là ở những vùng lạnh thì làm gì có mặt trời?”

 Sáng hôm thứ 9 sau khi xuống lớp mình kêu cả lớp ở lại mấy phút, mình hay có thói quen như vậy để sau giờ học sinh có thể tương tác với giáo viên mà không ảnh hưởng thời gian lên lớp. Mình chỉ đem câu chuyện hôm qua của mình hỏi cả lớp:

 “Nếu khi gặp tình huống như vậy các bạn sẽ xử lý ra sao nếu không có mặt trời?”

Không ngờ một câu hỏi đơn giản như vậy mà một lớp học với 10 học sinh lại không có câu trả lời, thật lâu sau mới có một bạn trả lời như những gì mình đã nghĩ (bạn này rất thông minh)

“Có thể dùng lửa, nếu không có mặt trời”

Vậy là chúng ta đã hiểu hơn vì sao ở xứ lạnh thì số người ngã xuống vì Covid thương nhiều hơn rồi đó! Thần lửa hay thần mặt trời cũng là bà con gần thôi mà, nếu chỗ  cuộc chiến của bạn không mặt trời thì có thể chuẩn bị một ít giấy và 1-2 cái hộp quẹt là Ok rồi.

 Từ ngày thứ 10 về sau mình không còn cảm giác như trong cuộc chiến nữa, nhưng vẫn còn một ít di chứng như chóng mặt, và yếu, và mình vẫn thường xuyên phát hiện chỉ số oxy trong máu hay tụt một cách thất thường xuống 92-90 liên tục.

Không lẽ thằng em Covid không giữ lời, đã nói là đình chiến rồi mà! Mình lập tức gọi cuộc điện thoại (tâm linh)

“ em à! Sao nói là thôi rồi mà?”

“không phải em đâu, em về tới Vũ Hán mấy ngày rồi” thằng em không suy nghĩ trả lời!

Woh! vậy là sao nhỉ? Mình lập tức nối máy với bà chị họ (google). Thời 4.0 mà sao mà không tận dụng chứ?

Sau khi đọc được các tư vấn của bác sỹ và chuyên gia mình không ngờ mình đã sai khá nghiêm trọng:

 – Xông nhiều cũng không tốt, có thể làm loãng máu, yếu người, trầm cảm...Mình thì đã xông liên tục 3-4 lần /1 ngày suốt 10 ngày rồi.

Việc xông lập tức được ngừng lại, mình chỉ còn xông tỏi và gừng vào mũi vì mình vẫn còn đờm trong cổ họng, và mình cũng hiểu thêm rằng không nên lạm dụng bất cứ cái gì vào trị bệnh.

Từ ngày 11 mình đã bỏ hẳn các cách trị liệu như cũ và cũng cảm thấy hồi phục rõ rệt không mệt mỏi và trầm cảm như trước nữa. Vợ mình cũng nói cô ta cũng có mấy lần như vậy khi xông nhiều. Do vì có một số học sinh tư vấn cho mình (thoát ly F0) khi khỏi rồi vẫn hay có di chứng về sau, do đó phải có bác sỹ tư vấn, mình lại quyết định xin trợ giúp của google:

 Vừa vào mạng tham khảo với tiêu đề: “ di chứng hậu Covid” của bác sỹ Minh Đức mình như người giữa biển vớ được phao vậy, ông bác sỹ này nói như thể ông ta là chính mình “ chuẩn không cần chỉnh luôn”

 – Phải có cách trị liệu Covid để phục hồi các cơ quan hư tổn, nhất là phổi, ngay khi mới bị, vậy là đối với mình mà nói thì hơi muộn, nhưng hơi muộn thì kiên trì chút vẫn có  khả quan.

 Mình là một giáo viên thường xuyên giảng bài cho học sinh mình cảm nhận được bác sỹ này vừa có tâm, vừa có tầm, mình quyết định theo pháp đồ luyện thở (4 cách luyện thở cứu lá phổi của bác sỹ Minh Đức) :

 1) Ho có kiểm soát: hít thật sâu vào bằng mũi, sau đó hơi nín thở trong vài giây, tiếp theo là ho nhẹ ra 2 cái (đây là cách để đưa đàm trong người ra).

2) Thở ra mạnh: hít thật sâu vào bằng mũi, sau đó hơi nín thở trong vài giây, tiếp theo thở ra bằng miệng nhanh và gấp.

3) Thở chúm môi: hít thật sâu vào bằng mũi, sau đó hơi nín thở trong vài giây, tiếp theo chúm môi thở mạnh ra.

4) Thở cơ hoành (thở cao cấp) một tay đạt trên ngực, một tay đặt trên bụng hít thật sâu vào bằng mũi, sau đó hơi nín thở trong vài giây, tay trên ngực cảm nhận không cho lồng ngực cử động, tay ở trên bụng cảm nhận bụng mình phồng lên khi hít vào, thở ra bằng miệng từ từ, phải cảm nhận được bụng xẹp xuống.

 Phải nói là từ khi mình luyện theo cách thở trên, mình cảm nhận đã đi đúng hướng, và theo mình biết thì 80% các F0 sau khi khỏi bệnh đều không biết cách này, như vậy thì rất nguy hiểm, vì nếu không có cách phục hồi phổi của chúng ta có thể bị di chứng lại sau này.

 Bốn cách trên khi luyện tập thì đờm trong người có thể ra liền, hoặc từ từ, nhưng khi mình luyện theo cách này 2 tuần sau thì hết sạch đờm, cổ họng trở lên mạnh khỏe, mỗi ngày chúng ta có thể luyện 3 lần (sáng, trưa, tối), có thể chọn 1 trong 4 cách, mỗi lần luyện từ 20-30 lần. Mình chọn cả 4, mỗi loại 5 lần + 4/ 1 lần luyện, đảm bảo các bạn sẽ thấy hiệu quả khả quan ngay lần luyện đầu tiên. Các bạn có thể vào video của mình xem rõ hơn (cuộc chiến chống tử thần – hậu Covid) hoặc vào google xem bác sỹ Minh Đức nhé?

 Sáng ngày thứ 12 mình chợt bị một cơn sốt rất cao, thân nhiệt lại hơn 38 độ, điều này không đáng lo vì mình rất có kinh nghiệm về trị sốt bằng xông lá cây.

 Theo mình biết phần lớn mọi người khi bị cảm sốt đều có thói quen như nhau, xin nghỉ làm mấy ngày, mua thuốc uống, chích thuốc, thậm chí một số bạn còn nằm viện. Nếu cộng hết chi phí mọi thứ cộng với mấy ngày nghỉ làm bị trừ lương, trừ tiền thưởng ít thì 2-3 triệu, nhiều có thể lên đến chục triệu. thật lãng phí.

Trước kia mình có đọc một bài viết về cảm sốt: nếu bạn uống thuốc, chích… thì 7 ngày  sau sẽ khỏe, nếu không làm gì cả thì 1 tuần sau sẽ khỏe. Oh hiểu chưa các bạn? bệnh sốt không phải là bệnh lớn, chỉ là chúng ta lo sợ mà thôi, nhưng nếu làm cách nào cho cơ thể ra mồ hôi thì khỏi ngay lập tức. Mình thường dùng cách thứ 3, từ nhỏ đến giờ mỗi khi bị cảm sốt mình mua một bó lá xông (10.000) bỏ một ít muối vào đun sôi sau đó cởi quần áo ra chui vào xông, sau đó chờ hết mồ hôi pha với nước và tắm + gội đầu, kết hợp thêm 1 liều thuốc sốt, sau đó ăn một tô mì, phở, bún (có nước, nóng) đảm bảo 100% sẽ khỏe như voi chỉ sau 30 phút.

 Nếu vẩn chưa ổn thì mấy tiếng sau  làm lại một lần nữa như vậy, nhìn chung khi người bị sốt thường có tư duy nằm nghỉ (đó là sai lầm), mình bị sốt thì lại làm ngược lại mình thường xông như trên, nếu khỏi rồi thì thôi, nếu chưa khỏi thì mình đi lên đi xuống lau nhà, dọn dẹp (không hoạt động nặng) hoặc mình cố tình ra ngoài đi bộ khoảng 30 phút. Nếu bạn nào áp dụng các cách làm của mình mà không khỏi cứ tới nhà mình, mình sẽ cho bạn cạo trọc cái đầu mình. Cách để trị bệnh sốt hiện nay của mọi người thường mất 7 ngày tốn 3-10 triệu, cách làm của mình tốn 10-30 ngàn, chỉ mất 30 phút đến một tiếng, không quá một ngày.

 Theo suy đoán của mình thì đợt sốt này đơn thuần chỉ là mấy ngày mình luyện thở lượng đờm ra rất nhiều, cổ họng phải ho, khạc liên tuc lên phát sinh như vậy mà thôi.

 Từ ngày 13,14 về sau mình như đã hồi phục 90% bây giờ chỉ là điều chỉnh chế độ ăn uống, để hồi phục mà thôi. Hai tuần tự sống độc lập 1 mình, hơn 10 năm rồi từ ngày lấy vợ mình chưa phải đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà, nhà mình thường có người làm việc nhà, cũng một phần vì công việc mình rất bận, bây giờ bị cách ly thì chẳng ai giúp nổi đâu!

 Mình bỗng thấy thêm yêu cuộc sống này, yêu tất cả mọi người, yêu luôn tất cả mọi công việc bởi bây giờ mình đang làm mọi việc trong nhà mà cảm nhận, nhà mình thuộc tầng lớp trung lưu trong xã hội, nhưng mình chưa bao giờ phải đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà, mình chỉ giải quyết việc bên ngoài và chuyên môn của mình ( mình cực kì bận rộn trong công việc), ăn, mặc của mình đều có vợ hoặc người làm lo hết, thậm chí bây giờ bạn nào hỏi mình có bao nhiêu bộ quần áo, mấy đôi dép hoặc đi giày, mặc quần áo số mấy thì mình cũng xin lỗi nhé!

 Vợ thì vẫn đưa đồ ăn một lần một ngày, mình vẫn phải hâm đồ ăn, nấu một bữa sáng hoặc tối, rửa chén, lau nhà, dọn dẹp, và cả kiếm quần áo, giày dép nữa…Thực ra khó khăn là điều tất nhiên nhưng mình vẫn làm  được bởi mình vốn sinh ra trong một gia đình nghèo nổi tiếng trong một vùng núi phía Bắc, bây giờ chỉ diễn lại cuộc sống lúc nhỏ thôi mà.

 Mình như được sống lại thêm một lần với những hồi ức từ lâu đã mất, trước khi tham gia cuộc chiến này việc ăn uống của mình như là một cực hình vậy. không ăn đồ ăn công nghiệp (cá, thịt nuôi…) không ăn đồ béo…bây giờ hả? từ khi dịch đến giờ không ăn có mà chết đói, vì có đâu mà ăn, nhiều gia đình ở Bình Dương trong thời gian phong tỏa phải treo bảng xin hoặc cầu cứu lương thực trước cửa đó..)

 Sự tích cực trong mình hồi sinh thì sức khỏe cũng hồi sinh, tư duy cũng trở lên khoa học hơn, Mình đã biết làm việc nhà như một người đàn ông gương mẫu, mình còn nói với vợ từ giờ về sau nhà mình sẽ không bao giờ phải mướn người làm việc nhà (7.000.000/1 tháng) anh mỗi ngày bỏ ra 30 phút- 1 tiếng dọn dẹp nhà cửa sạch bóng, vừa tiết kiệm được tiền, vừa được luyện tập sức khỏe, chắc là so với những người hùng hục làm việc sau đó lại mướn người làm việc nhà, mỗi ngày lại bỏ tiền ra đi tập cái này cái kia, chắc là cách của mình hiệu quả hơn rất nhiều. Vợ mình sau khi cô ấy nghe mình nói cũng bị ảnh hưởng, tự trồng rau, làm việc nhà, giảm được mấy ký, sức khỏe tốt hơn và trước mắt 2 cái nhà không phải tốn tiến mướn người làm việc nhà, tiết kiệm được 14 triệu.

 Nhớ tới câu nói của Bác Hồ: “lao động là vinh quang” quả không sai, bây giờ mình càng hiểu rõ phải kết hợp giữa lao động trí óc và lao động tay chân thì mới gọi là hoàn hảo, vì sao con nhà nghèo thường khỏe hơn con nhà giàu chắc mọi người đều hiểu mà?

 Ngày thứ 15, theo khuyến cáo của phường An Phú nơi mình ở, mình ra phường để phường test cho một lần để chắc chắn bạn đã khỏi, nếu chưa khỏi thì tiếp tục cách ly 3-7 ngày nữa, nếu khỏi thì cấp cho bạn một tờ giấy chứng nhận đã cách ly đủ thời gian và đã thoát ly khỏi giáo phái F0.

 Đã 2 lần test đều 1 vạch, một lần tự test, một lần là phường test, về cơ bản là mình đã hoàn toàn khỏe mạnh, không thể lây nhiễm nữa ( đã cách ly 15 ngày), nhưng hôm sau mình vẫn tự test thêm một lần nữa và vẫn là một vạch, mình vẫn quyết định tự cách ly thêm một tuần nữa cho đảm bảo.

 Dù bạn là ai cũng nên cố gắng mỗi ngày bỏ ra 30-60 phút làm việc tay chân hoặc luyện tập sức khỏe nhé, phải có giọt mồ hôi thì mới được xem là người khỏe mạnh, khi bạn ngã bệnh thì bạn là ai cũng như nhau thôi, lúc đó sức khỏe mới quyết định tất cả. Con Covid này nó đâu có từ một ai chứ, dù có là đại gia cỡ nào cũng phải ngã xuống thôi, nhưng nếu sức khỏe tốt thì có thể chiến thắng đó nhé.

 Hãy tin vào bác sỹ, tin vào khoa học, nếu phải chiến đấu thì hãy chiến đấu tới cùng như một chiến binh thực thụ, chắc chắn sẽ có thuốc trị con Covid này, nhưng ngay vào lúc này chúng ta vẫn có thể chiến thắng nếu bạn giữ vững niềm tin và một phương pháp điều trị hợp lý. Nếu cần một lời động viên hoặc một chiến binh bên cạnh hãy gọi điện cho mình bất cứ khi nào nếu cần (Hưng: 038 395 9406).

 

Xin chào chúc tất cả chúng ta cùng chiến thắng.

 

BÌNH DƯƠNG 18/12/2021

 

 


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Danh mục bài đăng

Thông điệp

" HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN " chuyên mở lớp đào tạo tiếng Hoa cho học viên tại Bình Dương và TP Hồ Chí Minh. Hãy để số lượng học viên đông nhất của chúng tôi tại Bình Dương nói lên hai từ "CHẤT LƯỢNG ". Hãy để thời gian làm thăng hoa cuộc sống của bạn bởi chúng tôi tặng bạn hai từ " TỰ DO ". Hãy để chúng ta trên thế gian này thêm nhiều duyên tao ngộ. Hãy để " QUYẾT ĐỊNH HÔM NAY LÀ THÀNH CÔNG CỦA MAI SAU " Hãy liên hệ với với thầy Hưng: 0986.794.406 hoặc cô Ngọc: 0969.794.406
Được tạo bởi Blogger.

Xem tất cả Video dạy học tại đây

Xem tất cả Video dạy học tại đây
Xem tất cả các Video dạy tiếng hoa hay nhất tại Bình Dương

HỌC PHIÊN ÂM TIẾNG HOA NHANH NHẤT TẠI BD

HƯỚNG DẪN CÀI PHẦN MỀM GÕ TIẾNG HOA

HỌC TIẾNG HOA QUA 3 TỪ (DANH TỪ - ĐỘNG TỪ - TÍNH TỪ)

NGỮ PHÁP HIỆU QUẢ THẦN TỐC CHỈ TRONG 3 CÂU CỦA HOA NGỮ NHỮNG NGƯỜI BẠN

HỌC ĐẾM SỐ, ĐẾM TIỀN SIÊU ĐẴNG TRONG TIẾNG TRUNG

Giới thiệu Camera Mỹ

Bệnh viện Máy Tính Net - 1097, đường tỉnh lộ 43, KP2, P. Bình Chiểu, Q. Thủ Đức, TP.HCM phân phối camera USA Mỹ nhập khẩu nguyên chiếc từ nước ngoài, chất lượng cực tốt mà giá rẻ nhất thị trường, rẻ hơn cả hành Đài Loan và Trung quốc... Với chính sách hấp dẫn, lắp đặt tặng toàn bộ phụ kiện như dây cáp, dây điện, jack nối, phích điện và tên miền truy cập qua mạng internet, cộng với chế độ bảo hành tận nơi 2 năm hấp dẫn khiến khách hàng ủng hộ nhiệt tình đông đảo. Hãy liên hệ ngay với A Lễ 0932.633.966 nhé

Bài đăng phổ biến